• 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5

Truyện Lý do thuyết phục

Ông chủ nọ gọi về cho vợ biết là phải làm việc muộn tối nay. Gọi xong, ông mời cô thư ký xinh đẹp đi ăn và ông ta gặp may được cô ta rủ về phòng mình.
Hai tiếng sau, ông vào phòng tắm sửa soạn lại để trở về nhà. Bỗng ông ta hoảng hồn vì thấy trên cổ mình có một vết cắn bầm do cô thư ký để lại. Ông hoang mang vì không biết phải nói sao nếu bị vợ hỏi.

Ông mở cửa vào nhà và con chó bec-giê nhảy chồm lên mừng chủ. Ông lanh trí vội vàng ôm lấy con chó làm bộ vật lộn với nó rồi la toáng lên và chạy vào phòng. Ông ta một tay lấy ôm cổ ra vẻ đau đớn nói với vợ:

- Em xem này! Con chó quỷ cắn bầm cổ anh này!

Vợ ông ta vội phanh áo mình ra phân bua liền:

- Anh coi đó! Nó cũng cắn tím bầm mình mẩy em này.
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Hâm nóng tình vợ chồng

Ành chàng mặt rầu rĩ than với bạn: "Cuộc hôn nhân của tôi giống như ao tù nước đọng chẳng có gì mới lạ".
 Sao anh không cặp bồ cho thêm hương vị? – người bạn khuyên.

- Nhưng vợ mình phát hiện thì sao?

- Bây giờ thế kỷ 21 rồi, cứ nói thẳng với vợ cậu, đừng sợ!

- Để mình thử xem sao.

Buổi tối, anh ta nói chuyện với vợ:

- Này em, em có cho rằng nếu anh có vài cuộc phiêu lưu, quan hệ của chúng ta sẽ mới mẻ hơn không?

- Tùy anh, em cũng đã thử rồi, không hiệu quả gì đâu – cô vợ lắc đầu nói.
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Lần đầu hẹn hò

Một chàng trai lần đầu tiên hò hẹn với bạn gái, không biết sẽ nói chuyện gì, cậu ta hỏi ý kiến người cha và nhận được lời khuyên.
– Có ba chủ đề luôn hiệu quả: thức ăn, gia đình và triết lý sống.

Họ gặp nhau, sau vài phút im lặng khó nói, cậu ta vào đề:

– Em có thích rau dền không?

– Không! Cô gái đáp và ngồi thừ ra.

Lúng túng, cậu dùng đến chủ đề thứ hai:

– Em có anh trai không?

– Không! Cô gái đáp và càng trở nên khép kín.

Chàng trai đã bắt đầu tuyệt vọng, sau khi suy nghĩ rất mông lung, cậu ta khai thác chủ đề cuối cùng:

– Nếu em có anh trai liệu anh ấy có thích rau dền không nhỉ?
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện 2 lần ngoại tình

Anh yêu, em cũng chỉ phản bội anh có 2 lần. Lần đầu là với dàn nhạc nhà thờ, lần thứ hai với một đội bóng.

1. Định nghĩa chồng

Nhà nữ vật lý học thì nói: "Chồng chịu ảnh hưởng rất lớn của lực 'vạn vật hấp dẫn', khi xa thì hút khi gần thì đẩy".

Cô nhân viên y tế thì cảnh báo: "Chồng là một loại vi khuẩn hay 'nhờn thuốc', rất khó trị".

Cô nhân viên ngân hàng thì than vãn: "Chồng là chuyên gia vay nóng, nhưng khả năng chi trả thì không có".

Chị nông dân thì thú nhận: "Chồng là 'lúa giống', nếu ta không tranh thủ 'sạ' hết ở ruộng mình, có nguy cơ bị chị hàng xóm mượn giống".

2. 2 lần ngoại tình

Bị lương tâm cắn rứt, họ tự thú với nhau. Chồng nói:

- Em yêu, anh phản bội em vỏn vẹn có 2 lần. Lần đầu với một diễn viên, lần thứ hai với cô ghi tốc ký.

- Anh yêu, em cũng chỉ phản bội anh có 2 lần. Lần đầu là với dàn nhạc nhà thờ, lần thứ hai với một đội bóng.
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Thương Xót

Một anh chàng bị kiện tòa vì tội đánh đập vợ.
    Quan tòa:


    Anh không thấy xót khi dùng cái bình để đánh lên đầu vợ sao?

    Anh ta mếu máo:

    Xót lắm chứ ạ, vì đó là chiếc bình cổ ba đời nhà con để lại.
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Thư tình: Hãy cứu mẹ đi anh nhé!

Em sẽ hạnh phúc biết bao khi thấy người em yêu hiếu thảo với mẹ của anh.
 Anh ạ! Em từng hỏi anh là nếu mẹ anh và em cùng rơi xuống dòng nước xiết thì anh sẽ cứu ai? Thì anh ạ, anh hãy cứu mẹ đi anh nhé!

Một đời mẹ vất vả vì anh...

Một đời mẹ chăm lo cho hạnh phúc của ngôi nhà mà người em yêu sinh ra và lớn lên...

Tay mẹ chai sần. Trán mẹ đầy nếp nhăn. Mắt mẹ đây dấu chân chim mà thời gian hằn in lên đó...

Mẹ khâu hạnh phúc, mẹ vá tiếng cười...

Mẹ không dịu dàng như những cô tiên mà em sẽ kể cho con chúng ta nghe sau này, nhưng trái tim mẹ hiền lành biết mấy...

Mẹ hát cũng không hay nhưng những lời ru của mẹ đã theo anh suốt tuổi thơ và sẽ theo anh đến hết cuộc đời.

Cuộc đời mẹ, mẹ đã dành hết cho chồng con mà không một ngày dành riêng cho chính mẹ.

Vậy, hãy cứu mẹ anh ạ..
Đừng để mẹ buồn...
Đừng làm mẹ khóc...

Đừng để mẹ một mình khi mẹ đã già rồi anh nhé, sẽ đau lòng lắm nếu mẹ thấy rằng công ơn của mẹ chỉ là vô nghĩa.

Anh biết không, mẹ em nói rằng người con trai mà thương mẹ mình nhiều thì sẽ thương vợ thật nhiều, em tin người yêu em cũng thế...

Vậy anh cứu mẹ, anh nhé!

Em sẽ hạnh phúc biết bao khi thấy người em yêu hiếu thảo với mẹ của anh. Em còn trẻ. Mà mẹ anh thì đã già rồi, mẹ cũng có biêt bơi đâu. Em sẽ học bơi để cùng anh cứu mẹ anh nữa.

Vợ hay người yêu thì anh có thể tìm người thay thế… nhưng anh ạ, mẹ thì duy nhất chỉ có một mà thôi, hãy trân trọng mẹ thật nhiều. Anh sẽ quen một người con gái khác rồi yêu, rồi sinh ra những đứa trẻ, những đứa trẻ xinh xẻo đó sẽ cùng vợ anh chăm sóc mẹ anh.

Em sẽ không giận anh khi anh không cứu em đâu. Em ước gì người yêu của anh trai em cũng sẽ thương mẹ em như em thương mẹ anh vậy.

Em cũng sẽ không oán trách anh khi anh chỉ cứu mẹ anh... em chỉ là nửa thế giới của anh.

Còn mẹ, mẹ tạo ra cho anh cả thế giới...
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Người đàn ông em yêu

Dù ở nơi nào thì em nghĩ anh cũng sẽ luôn là người thành công.
Đã lâu lắm rồi em những tưởng sẽ quên được anh nhưng em đã lầm vì những lúc như thế này đây thì những kĩ niệm xưa lại ùa về. Em và anh không có nhiều kỉ niệm nhưng sao mà khó quên đến vậy. Chuyện của chúng mình bắt đầu thế nào nhỉ, một câu chuyện không có bắt đầu mà cũng chẳng có kết thúc vậy mà chúng mình xa nhau mãi.

Lâu rồi em cũng ít trở về lại chốn cũ, cuộc sống cuốn em đi và cuốn em xa anh mãi, mất anh rồi em mới biết mình đã yêu. Chúng mình gặp nhau cũng thật tình cờ giống như sự sắp đặt của số phận, ngày đó anh có chuyến công tác về làm việc ở gần nhà em, rồi tình cờ chúng mình gặp nhau. Kĩ niệm cũng chẳng có gì sao mà khó quên đến thế, ngày đó em chỉ là một con nhóc chẳng biết gì, suốt ngày chỉ lo học hành và vui chơi bên anh. Em ngốc quá phải không anh, lúc đó em quá vô tư, quá nhỏ để hiểu những tình cảm đặc biệt mà anh dành cho em, lúc đó em thật hồn nhiên chỉ xem anh như một người anh đơn giản vậy thôi, còn anh thì không như thế. Bên anh em lúc nào cũng nhõng nhẽo và nói hết tất cả những suy nghĩ trẻ con của mình mà cứ tưởng là những điều lớn lao lắm chắc lúc đó anh buồn cười lắm và có lẽ anh yêu em cũng vì điểm này phải không anh.

Cuộc hội ngộ nào rồi cũng có chia ly, rồi cũng đến một ngày anh hoàn thành nhiệm vụ ở gần nhà em để nhận một nhiệm vụ mới. Em còn nhớ như in cái ngày đó em phải đi học rồi về còn đi chơi với bạn nữa làm anh phải đợi em cả ngày mà không gặp. Lúc đó em cũng cảm thấy bình thường vì có lẽ tình cảm em dành cho anh chỉ là một người em dành cho người anh mà mình kính trọng mà thôi. Không gặp được em anh đã để lại lời nhắn nói lên tình cảm của mình cho em, lúc đó em thấy bối rối vì hồi đó em còn quá trẻ con để hiểu được cảm giác yêu thương, nói ra nghe thật buồn cười nhưng là sự thật. Em biết anh giận em vì sao lại đối với anh như vậy, mãi sau này em mới hiểu được cảm giác của anh lúc đó. Cũng vì tính trẻ con của mình mà chúng mình xa nhau mãi, nhưng những kĩ niệm đó vẫn mãi theo em đến tận bây giờ. Mình không gặp nhau từ đó và chúng mình xa nhau mãi, có lẽ cũng là duyên số không cho mình đến với nhau anh nhỉ, mặc dù em với anh cũng chẳng phải ở xa nhau là mấy. Chỉ có em là không biết tìm anh ở đâu còn anh vẫn có thể tìm em mà sao anh không thử một lần tìm em, có lẽ anh vẫn còn giận em phải không anh?

Chuyện tưởng chẳng có gì vậy mà chúng mình xa nhau mãi em cũng không hiểu lí do tại sao nữa. Bây giờ em cũng không biết anh sống như thế nào nhưng thật lòng em luôn cầu mong em được hạnh phúc, vui vẻ, giữ mãi nụ cười ngày xưa. Dù ở nơi nào thì em nghĩ anh cũng sẽ luôn là người thành công và chắc anh không biết rằng đến tận bây giờ em vẫn nhớ về anh, vẫn mong một lần gặp lại anh để xem anh giờ sống như thế nào thôi. Còn anh có lúc nào chạnh lòng chợt nhớ về em, nhớ về một thời anh đã có một người em gái ngây thơ cùng anh chuyện trò.
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Từ bỏ là đánh mất hạnh phúc

Hãy biết nỗ lực cho đến giây phút cuối cùng, cho đến thời điểm kết quả ngã ngũ, để không tiếc nuối và dằn vặt vì hai từ “giá như”.
 Chúng ta đã bao nhiêu lần bỏ qua cơ hội được đón nhận hạnh phúc cho mình? Là những lần dễ dàng buông tay đánh rơi những cơ hội khác nhau, là những lần mặc nhiên cắt đứt tất cả cội rễ tình cảm để cố kiếm tìm những cái khác xa xôi hơn?


Mỗi một lần từ bỏ, là một lần đánh mất cơ hội để hạnh phúc. Bởi vì may mắn vốn chỉ là một vài lần ghé qua.

Khi còn trẻ, người ta dễ dàng từ bỏ cơ hội để được hạnh phúc, vì người ta nghĩ rằng, sẽ có những thứ hạnh phúc khác tìm đến. Thế nhưng, người ta không biết rằng, hạnh phúc thật sự chỉ đến một lần trong đời mà thôi.
Tức là, nếu không nắm lấy thì sẽ mất vĩnh viễn, nếu không trân trọng thì sẽ chẳng có lần sau.

Cuộc đời có bao nhiêu thời gian để phung phí, cũng như cơ hội đến bao nhiêu lần để mà đứng nhìn nó lướt qua? Từ bỏ hay khước từ, cũng chính là một cách thức nhận thua quá sớm, khi trở thành kẻ hèn nhát mỗi khi gặp thử thách đón đường.

Từ bỏ là đánh mất hạnh phúc 1

Thế nên, khi tình yêu đến thì hãy nắm lấy thật chặt, khi cơ may đến thì hãy biết tận dụng, có điều kiện thì hãy phấn đấu hết mình cho những mục tiêu, khi còn có thể thì đừng buông bỏ bất cứ thứ gì, kể cả ước mơ thời thơ bé.

Nếu bạn chưa cố gắng hết mình mà từ bỏ, nếu bạn chưa thử níu kéo mà từ bỏ, nếu bạn vì ngần ngại chần chừ mà từ bỏ, có thể, bạn đã bỏ qua hạnh phúc lớn lao nhất của cuộc đời mình.

Không từ bỏ không phải là cố chấp giằng co, không từ bỏ chính là việc bạn thử cố gắng để giữ lại những thứ thuộc về mình, hoặc những thứ nên thuộc về mình, chứ không phải cố ngoái lại những gì đã chẳng phải là của mình nữa.

Không từ bỏ có nghĩa là, bạn đem tất cả khả năng và nỗ lực của bản thân ra đánh cược, để rồi kể cả có thua cuộc cũng không hổ thẹn vì buông tay quá sớm, cũng không tiếc nuối vì đã cố gắng hết mình.

Từ bỏ là đánh mất hạnh phúc 2

Nhiều trong chúng ta đều cho rằng, cuộc đời dài đằng đẵng, rồi sẽ có rất nhiều cơ hội sẽ dần đến phía sau lưng, thế nên chỉ đợi chờ mà không gắt gao nắm lấy từng mảnh vỡ nhỏ nhặt để ghép thành cuộc sống cho riêng mình.

Nhưng, những gì đã đi qua, còn có thể lấy lại lần nữa hay sao?

Hãy biết nâng niu những thứ đến gần với cuộc sống của bạn, hãy biết trân trọng từng chút một những thứ hạnh phúc bé nhỏ thuộc về mình, rồi sẽ có ngày, bạn sẽ nhận thấy mình sáng suốt biết bao, vì đã không từ bỏ.

Hãy biết nỗ lực cho đến giây phút cuối cùng, cho đến thời điểm kết quả ngã ngũ, để không tiếc nuối và dằn vặt vì hai từ “giá như”.

Những người hay nói “giá như”, là những người thường từ bỏ dễ dàng, là những người bỏ qua quá nhiều cơ hội để hạnh phúc, là những người sẽ ôm sự nuối tiếc đến mãi về sau.

Vậy nên cho dù thế nào cũng đừng từ bỏ điều gì quá dễ dàng, bởi vì chỉ cần một lần vô tâm mà nới lỏng tay, hạnh phúc có thể sẽ theo những thứ trượt ra khỏi cuộc sống của bạn khi ấy, và bay mất, không trở về.

Bạn à, thế nên, đừng nghĩ đến việc từ bỏ cái gì quá sớm, bởi vì biết đâu đấy, chỉ cần kiên nhẫn một chút, bạn sẽ giữ được hạnh phúc cả đời của mình ...
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Chuyện như chưa bắt đầu

Chuyện tình mình chưa thật sự "bắt đầu" nên sẽ chẳng bao giờ được gọi là đã "kết thúc" đúng không anh?
Bất giác suy nghĩ lại những chuyện đã qua, nhớ đến những gì ta đã có với nhau trong 4 tháng qua, em vừa khóc lại vừa cười. Cười cho chính bản thân mình sao quá dại, quá tin tưởng, quá hi vọng vào anh đến như vậy.

Lắm lúc tự hỏi bản thân anh đã bao giờ nghĩ tới em bằng sự lo lắng, quan tâm thật lòng từ trái tim mình chưa hay anh đã làm gì cho em ngoài sự buồn bã, ghen tuông, nhớ thương, giận hờn và nước mắt... Và vì anh mà em khóc nức nở như một đứa trẻ con vừa bị ai đó dành mất viện kẹo trên tay mình ở trước mặt tất cả bao nhiêu người.

Vì sao lại vì một hạng người như anh mà em cứ phải đau khổ, nhớ thương, quan tâm và lo lắng... như một thói quen?

Lắm lúc em lại cho rằng cứ mặc kệ anh đi, việc gì em phải lo. Em có là gì của anh đâu... nhưng lý trí lại không thắng nổi ý muốn của con tim mình anh à.

Và cứ như vậy anh chỉ đến bên em những khi anh cần, cần sự giúp đỡ, cần đến tiền, cần đến cái gọi là thỏa mãn nhau... Không thì em với anh còn tệ hơn người dưng vì người dưng có vô tình nhìn về nhau họ vẫn gật đầu hay mỉm cười chào hỏi nhưng em với anh thì hình như là không thể.

Bây giờ em mới cảm thấy chỉ có những lúc anh cần đến sự giúp đỡ của em thì hầu như những hành động đó của anh đều là giả dối hết. Chủ động nhắn tin, chủ động mở lối... những lúc đó có bao giờ anh quên không trả lời tin nhắn của em đâu. Lắm lúc còn vừa ăn, vừa lau nhà vừa trả lời. Nhưng khi cái việc anh cần đã được em giúp đỡ giải quyết rồi thì anh lại phủi và rũ hết mọi chuyện. E điện thoại không nghe, nhắn tin không trả lời lại còn đi với người này người kia.

Đôi khi em không muốn nghĩ xấu về con người của anh đâu nhưng sao em mãi không thể bỏ mặc anh được. Biết đâu những thứ em nghĩ về anh là sai thì sao? Biết đâu việc anh cần là đúng thì như thế nào? Vì lỡ anh đúng mà em không giúp mà anh có chuyện gì em sẽ như thế nào? Anh sẽ ra làm sao? Em lo lắng, em suy nghĩ, em phải đấu tranh với những suy nghĩ tự hỏi tự trả lời của mình rất nhiều lần. Liệu anh có bao giờ nghĩ qua những lúc em như thế chưa?

Và rồi cứ một lần nữa em chạy chỗ này, gọi chỗ kia giúp đỡ anh. Còn anh thì thế nào? Miệng mồm rên như gì, nhưng tay vẫn cầm điện thoại không quên chat chit rồi tán tỉnh người khác. Bây giờ nghĩ lại khoảnh khắc đó em cảm thấy tức muốn giết chết cả chính bản thân mình.

Vì là em tự nguyện nên em không thể trách anh. Vì là em khờ dại muốn tin anh nên không thể đổ lỗi cho anh...

Lắm lúc em lại suy nghĩ rồi tự trách mình "Tại sao biết trước sẽ như thế mà sao cứ nhẹ dạ cả tin anh ta mãi thế? Người ta chủ yếu đang lợi dụng mình chỉ nghĩ đến khi cần tiền còn bình thường yêu thương, tình cảm, hẹn hò, những lời ngon tiếng ngọt có bao giờ nghĩ đến mình đâu kia chứ"... Em biết, nếu người khác nhìn vào sẽ cho em là một con ngốc, dại trai, bị lợi dụng vậy mà không sáng mắt ra...

Dường như mọi thứ trong em đều thay đổi, em không còn là em nữa. Em thấy mình bây giờ giống như đang bị quả báo vậy.

Em không bắt anh phải biết ơn em, bắt anh phải yêu em nhưng liệu anh có quá tàn nhẫn, quá ác với em không?  Sao anh có thể làm những điều đó với em, em thừa nhận trước đây em vô tâm bất cần nhưng em chưa bao giờ quen 1 lúc 2 người, hay lấy cái tình yêu ra làm trò đừa giống anh bây giờ. Anh đang làm em cảm thấy rất khó chịu anh biết không? Sao anh có thể một lúc lừa dối mọi người như thế? Chẳng lẽ anh là loại người đáng khinh như thế sao?

Mọi lần em có thể cho qua, vì em nghĩ anh là con trai, ham vui nên gặp gỡ rồi lại thôi nhưng lần nào anh cũng giải thích cho em hiểu rằng anh với họ không có gì, anh không gái gú nữa...  Em cảm thấy mình ghê tởm không thể tưởng... Em vì ai mà đang ngày đêm phải lo lắng bệnh tình của cả hai sau này sẽ như thế nào? Em chạy đôn chạy đáo lo lắng bệnh tình của anh ra sao? Vậy mà bây giờ nghĩ lại, những gì em làm người khác được hưởng. Em thực chất là người đến trước nhưng bây giờ thành vị trí của kẻ theo sau. Nghĩ đến đây mà sự hận thù, ghen tuông trong em rất khó tả. Em thấy oan ức, bức bối, em không cam chịu... Không phải em ghen mà là không có quyền để mà ghen.

Khi đến một nơi mà chúng ta từng đến, thấy anh và người con gái khác ngồi ngay đó làm em buồn cười thay cho sự ghen tuông mà em nghĩ. Và em nhận ra có lẽ bao lâu nay những gì em dành cho anh là sự vô nghĩa nên cứ coi nhau như người dưng anh nhé. Tạm biệt anh - người lạ đã từng quen.
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Sự tích Tình yêu

Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cái khác, bao gồm cả Tình Yêu.
Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu.
Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.
Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình Yêu nói: "Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?" Sự Giàu Có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu."
Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: "Phù Hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi," Phù Hoa trả lời.
Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: " Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu", "Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình ..."
Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi", đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình.
Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác:
- Ai đã vừa giúp cháu vậy ?
- Đó là Thời Gian - Tri Thức trả lời
- Thời Gian ư ? - Tình Yêu hỏi - Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu?
Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: "Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu"
...
"Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu". Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ cũng đều sẽ trôi qua. Sự giàu sang, tiền tài danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng? Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu.
Rất có thể một lúc nào đó ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, không phải lúc nào Tình Yêu cũng là chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người.
Hãy đợi, chỉ có thời gian mới hiểu được tình yêu.
Unknown 0 Comment
, , ,

Truyen hay | truyện đọc hot | truyện tình cảm

Được tạo bởi Blogger.