• 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5

Truyện 2 lần ngoại tình

Anh yêu, em cũng chỉ phản bội anh có 2 lần. Lần đầu là với dàn nhạc nhà thờ, lần thứ hai với một đội bóng.

1. Định nghĩa chồng

Nhà nữ vật lý học thì nói: "Chồng chịu ảnh hưởng rất lớn của lực 'vạn vật hấp dẫn', khi xa thì hút khi gần thì đẩy".

Cô nhân viên y tế thì cảnh báo: "Chồng là một loại vi khuẩn hay 'nhờn thuốc', rất khó trị".

Cô nhân viên ngân hàng thì than vãn: "Chồng là chuyên gia vay nóng, nhưng khả năng chi trả thì không có".

Chị nông dân thì thú nhận: "Chồng là 'lúa giống', nếu ta không tranh thủ 'sạ' hết ở ruộng mình, có nguy cơ bị chị hàng xóm mượn giống".

2. 2 lần ngoại tình

Bị lương tâm cắn rứt, họ tự thú với nhau. Chồng nói:

- Em yêu, anh phản bội em vỏn vẹn có 2 lần. Lần đầu với một diễn viên, lần thứ hai với cô ghi tốc ký.

- Anh yêu, em cũng chỉ phản bội anh có 2 lần. Lần đầu là với dàn nhạc nhà thờ, lần thứ hai với một đội bóng.
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Thương Xót

Một anh chàng bị kiện tòa vì tội đánh đập vợ.
    Quan tòa:


    Anh không thấy xót khi dùng cái bình để đánh lên đầu vợ sao?

    Anh ta mếu máo:

    Xót lắm chứ ạ, vì đó là chiếc bình cổ ba đời nhà con để lại.
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Thư tình: Hãy cứu mẹ đi anh nhé!

Em sẽ hạnh phúc biết bao khi thấy người em yêu hiếu thảo với mẹ của anh.
 Anh ạ! Em từng hỏi anh là nếu mẹ anh và em cùng rơi xuống dòng nước xiết thì anh sẽ cứu ai? Thì anh ạ, anh hãy cứu mẹ đi anh nhé!

Một đời mẹ vất vả vì anh...

Một đời mẹ chăm lo cho hạnh phúc của ngôi nhà mà người em yêu sinh ra và lớn lên...

Tay mẹ chai sần. Trán mẹ đầy nếp nhăn. Mắt mẹ đây dấu chân chim mà thời gian hằn in lên đó...

Mẹ khâu hạnh phúc, mẹ vá tiếng cười...

Mẹ không dịu dàng như những cô tiên mà em sẽ kể cho con chúng ta nghe sau này, nhưng trái tim mẹ hiền lành biết mấy...

Mẹ hát cũng không hay nhưng những lời ru của mẹ đã theo anh suốt tuổi thơ và sẽ theo anh đến hết cuộc đời.

Cuộc đời mẹ, mẹ đã dành hết cho chồng con mà không một ngày dành riêng cho chính mẹ.

Vậy, hãy cứu mẹ anh ạ..
Đừng để mẹ buồn...
Đừng làm mẹ khóc...

Đừng để mẹ một mình khi mẹ đã già rồi anh nhé, sẽ đau lòng lắm nếu mẹ thấy rằng công ơn của mẹ chỉ là vô nghĩa.

Anh biết không, mẹ em nói rằng người con trai mà thương mẹ mình nhiều thì sẽ thương vợ thật nhiều, em tin người yêu em cũng thế...

Vậy anh cứu mẹ, anh nhé!

Em sẽ hạnh phúc biết bao khi thấy người em yêu hiếu thảo với mẹ của anh. Em còn trẻ. Mà mẹ anh thì đã già rồi, mẹ cũng có biêt bơi đâu. Em sẽ học bơi để cùng anh cứu mẹ anh nữa.

Vợ hay người yêu thì anh có thể tìm người thay thế… nhưng anh ạ, mẹ thì duy nhất chỉ có một mà thôi, hãy trân trọng mẹ thật nhiều. Anh sẽ quen một người con gái khác rồi yêu, rồi sinh ra những đứa trẻ, những đứa trẻ xinh xẻo đó sẽ cùng vợ anh chăm sóc mẹ anh.

Em sẽ không giận anh khi anh không cứu em đâu. Em ước gì người yêu của anh trai em cũng sẽ thương mẹ em như em thương mẹ anh vậy.

Em cũng sẽ không oán trách anh khi anh chỉ cứu mẹ anh... em chỉ là nửa thế giới của anh.

Còn mẹ, mẹ tạo ra cho anh cả thế giới...
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Người đàn ông em yêu

Dù ở nơi nào thì em nghĩ anh cũng sẽ luôn là người thành công.
Đã lâu lắm rồi em những tưởng sẽ quên được anh nhưng em đã lầm vì những lúc như thế này đây thì những kĩ niệm xưa lại ùa về. Em và anh không có nhiều kỉ niệm nhưng sao mà khó quên đến vậy. Chuyện của chúng mình bắt đầu thế nào nhỉ, một câu chuyện không có bắt đầu mà cũng chẳng có kết thúc vậy mà chúng mình xa nhau mãi.

Lâu rồi em cũng ít trở về lại chốn cũ, cuộc sống cuốn em đi và cuốn em xa anh mãi, mất anh rồi em mới biết mình đã yêu. Chúng mình gặp nhau cũng thật tình cờ giống như sự sắp đặt của số phận, ngày đó anh có chuyến công tác về làm việc ở gần nhà em, rồi tình cờ chúng mình gặp nhau. Kĩ niệm cũng chẳng có gì sao mà khó quên đến thế, ngày đó em chỉ là một con nhóc chẳng biết gì, suốt ngày chỉ lo học hành và vui chơi bên anh. Em ngốc quá phải không anh, lúc đó em quá vô tư, quá nhỏ để hiểu những tình cảm đặc biệt mà anh dành cho em, lúc đó em thật hồn nhiên chỉ xem anh như một người anh đơn giản vậy thôi, còn anh thì không như thế. Bên anh em lúc nào cũng nhõng nhẽo và nói hết tất cả những suy nghĩ trẻ con của mình mà cứ tưởng là những điều lớn lao lắm chắc lúc đó anh buồn cười lắm và có lẽ anh yêu em cũng vì điểm này phải không anh.

Cuộc hội ngộ nào rồi cũng có chia ly, rồi cũng đến một ngày anh hoàn thành nhiệm vụ ở gần nhà em để nhận một nhiệm vụ mới. Em còn nhớ như in cái ngày đó em phải đi học rồi về còn đi chơi với bạn nữa làm anh phải đợi em cả ngày mà không gặp. Lúc đó em cũng cảm thấy bình thường vì có lẽ tình cảm em dành cho anh chỉ là một người em dành cho người anh mà mình kính trọng mà thôi. Không gặp được em anh đã để lại lời nhắn nói lên tình cảm của mình cho em, lúc đó em thấy bối rối vì hồi đó em còn quá trẻ con để hiểu được cảm giác yêu thương, nói ra nghe thật buồn cười nhưng là sự thật. Em biết anh giận em vì sao lại đối với anh như vậy, mãi sau này em mới hiểu được cảm giác của anh lúc đó. Cũng vì tính trẻ con của mình mà chúng mình xa nhau mãi, nhưng những kĩ niệm đó vẫn mãi theo em đến tận bây giờ. Mình không gặp nhau từ đó và chúng mình xa nhau mãi, có lẽ cũng là duyên số không cho mình đến với nhau anh nhỉ, mặc dù em với anh cũng chẳng phải ở xa nhau là mấy. Chỉ có em là không biết tìm anh ở đâu còn anh vẫn có thể tìm em mà sao anh không thử một lần tìm em, có lẽ anh vẫn còn giận em phải không anh?

Chuyện tưởng chẳng có gì vậy mà chúng mình xa nhau mãi em cũng không hiểu lí do tại sao nữa. Bây giờ em cũng không biết anh sống như thế nào nhưng thật lòng em luôn cầu mong em được hạnh phúc, vui vẻ, giữ mãi nụ cười ngày xưa. Dù ở nơi nào thì em nghĩ anh cũng sẽ luôn là người thành công và chắc anh không biết rằng đến tận bây giờ em vẫn nhớ về anh, vẫn mong một lần gặp lại anh để xem anh giờ sống như thế nào thôi. Còn anh có lúc nào chạnh lòng chợt nhớ về em, nhớ về một thời anh đã có một người em gái ngây thơ cùng anh chuyện trò.
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Từ bỏ là đánh mất hạnh phúc

Hãy biết nỗ lực cho đến giây phút cuối cùng, cho đến thời điểm kết quả ngã ngũ, để không tiếc nuối và dằn vặt vì hai từ “giá như”.
 Chúng ta đã bao nhiêu lần bỏ qua cơ hội được đón nhận hạnh phúc cho mình? Là những lần dễ dàng buông tay đánh rơi những cơ hội khác nhau, là những lần mặc nhiên cắt đứt tất cả cội rễ tình cảm để cố kiếm tìm những cái khác xa xôi hơn?


Mỗi một lần từ bỏ, là một lần đánh mất cơ hội để hạnh phúc. Bởi vì may mắn vốn chỉ là một vài lần ghé qua.

Khi còn trẻ, người ta dễ dàng từ bỏ cơ hội để được hạnh phúc, vì người ta nghĩ rằng, sẽ có những thứ hạnh phúc khác tìm đến. Thế nhưng, người ta không biết rằng, hạnh phúc thật sự chỉ đến một lần trong đời mà thôi.
Tức là, nếu không nắm lấy thì sẽ mất vĩnh viễn, nếu không trân trọng thì sẽ chẳng có lần sau.

Cuộc đời có bao nhiêu thời gian để phung phí, cũng như cơ hội đến bao nhiêu lần để mà đứng nhìn nó lướt qua? Từ bỏ hay khước từ, cũng chính là một cách thức nhận thua quá sớm, khi trở thành kẻ hèn nhát mỗi khi gặp thử thách đón đường.

Từ bỏ là đánh mất hạnh phúc 1

Thế nên, khi tình yêu đến thì hãy nắm lấy thật chặt, khi cơ may đến thì hãy biết tận dụng, có điều kiện thì hãy phấn đấu hết mình cho những mục tiêu, khi còn có thể thì đừng buông bỏ bất cứ thứ gì, kể cả ước mơ thời thơ bé.

Nếu bạn chưa cố gắng hết mình mà từ bỏ, nếu bạn chưa thử níu kéo mà từ bỏ, nếu bạn vì ngần ngại chần chừ mà từ bỏ, có thể, bạn đã bỏ qua hạnh phúc lớn lao nhất của cuộc đời mình.

Không từ bỏ không phải là cố chấp giằng co, không từ bỏ chính là việc bạn thử cố gắng để giữ lại những thứ thuộc về mình, hoặc những thứ nên thuộc về mình, chứ không phải cố ngoái lại những gì đã chẳng phải là của mình nữa.

Không từ bỏ có nghĩa là, bạn đem tất cả khả năng và nỗ lực của bản thân ra đánh cược, để rồi kể cả có thua cuộc cũng không hổ thẹn vì buông tay quá sớm, cũng không tiếc nuối vì đã cố gắng hết mình.

Từ bỏ là đánh mất hạnh phúc 2

Nhiều trong chúng ta đều cho rằng, cuộc đời dài đằng đẵng, rồi sẽ có rất nhiều cơ hội sẽ dần đến phía sau lưng, thế nên chỉ đợi chờ mà không gắt gao nắm lấy từng mảnh vỡ nhỏ nhặt để ghép thành cuộc sống cho riêng mình.

Nhưng, những gì đã đi qua, còn có thể lấy lại lần nữa hay sao?

Hãy biết nâng niu những thứ đến gần với cuộc sống của bạn, hãy biết trân trọng từng chút một những thứ hạnh phúc bé nhỏ thuộc về mình, rồi sẽ có ngày, bạn sẽ nhận thấy mình sáng suốt biết bao, vì đã không từ bỏ.

Hãy biết nỗ lực cho đến giây phút cuối cùng, cho đến thời điểm kết quả ngã ngũ, để không tiếc nuối và dằn vặt vì hai từ “giá như”.

Những người hay nói “giá như”, là những người thường từ bỏ dễ dàng, là những người bỏ qua quá nhiều cơ hội để hạnh phúc, là những người sẽ ôm sự nuối tiếc đến mãi về sau.

Vậy nên cho dù thế nào cũng đừng từ bỏ điều gì quá dễ dàng, bởi vì chỉ cần một lần vô tâm mà nới lỏng tay, hạnh phúc có thể sẽ theo những thứ trượt ra khỏi cuộc sống của bạn khi ấy, và bay mất, không trở về.

Bạn à, thế nên, đừng nghĩ đến việc từ bỏ cái gì quá sớm, bởi vì biết đâu đấy, chỉ cần kiên nhẫn một chút, bạn sẽ giữ được hạnh phúc cả đời của mình ...
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Chuyện như chưa bắt đầu

Chuyện tình mình chưa thật sự "bắt đầu" nên sẽ chẳng bao giờ được gọi là đã "kết thúc" đúng không anh?
Bất giác suy nghĩ lại những chuyện đã qua, nhớ đến những gì ta đã có với nhau trong 4 tháng qua, em vừa khóc lại vừa cười. Cười cho chính bản thân mình sao quá dại, quá tin tưởng, quá hi vọng vào anh đến như vậy.

Lắm lúc tự hỏi bản thân anh đã bao giờ nghĩ tới em bằng sự lo lắng, quan tâm thật lòng từ trái tim mình chưa hay anh đã làm gì cho em ngoài sự buồn bã, ghen tuông, nhớ thương, giận hờn và nước mắt... Và vì anh mà em khóc nức nở như một đứa trẻ con vừa bị ai đó dành mất viện kẹo trên tay mình ở trước mặt tất cả bao nhiêu người.

Vì sao lại vì một hạng người như anh mà em cứ phải đau khổ, nhớ thương, quan tâm và lo lắng... như một thói quen?

Lắm lúc em lại cho rằng cứ mặc kệ anh đi, việc gì em phải lo. Em có là gì của anh đâu... nhưng lý trí lại không thắng nổi ý muốn của con tim mình anh à.

Và cứ như vậy anh chỉ đến bên em những khi anh cần, cần sự giúp đỡ, cần đến tiền, cần đến cái gọi là thỏa mãn nhau... Không thì em với anh còn tệ hơn người dưng vì người dưng có vô tình nhìn về nhau họ vẫn gật đầu hay mỉm cười chào hỏi nhưng em với anh thì hình như là không thể.

Bây giờ em mới cảm thấy chỉ có những lúc anh cần đến sự giúp đỡ của em thì hầu như những hành động đó của anh đều là giả dối hết. Chủ động nhắn tin, chủ động mở lối... những lúc đó có bao giờ anh quên không trả lời tin nhắn của em đâu. Lắm lúc còn vừa ăn, vừa lau nhà vừa trả lời. Nhưng khi cái việc anh cần đã được em giúp đỡ giải quyết rồi thì anh lại phủi và rũ hết mọi chuyện. E điện thoại không nghe, nhắn tin không trả lời lại còn đi với người này người kia.

Đôi khi em không muốn nghĩ xấu về con người của anh đâu nhưng sao em mãi không thể bỏ mặc anh được. Biết đâu những thứ em nghĩ về anh là sai thì sao? Biết đâu việc anh cần là đúng thì như thế nào? Vì lỡ anh đúng mà em không giúp mà anh có chuyện gì em sẽ như thế nào? Anh sẽ ra làm sao? Em lo lắng, em suy nghĩ, em phải đấu tranh với những suy nghĩ tự hỏi tự trả lời của mình rất nhiều lần. Liệu anh có bao giờ nghĩ qua những lúc em như thế chưa?

Và rồi cứ một lần nữa em chạy chỗ này, gọi chỗ kia giúp đỡ anh. Còn anh thì thế nào? Miệng mồm rên như gì, nhưng tay vẫn cầm điện thoại không quên chat chit rồi tán tỉnh người khác. Bây giờ nghĩ lại khoảnh khắc đó em cảm thấy tức muốn giết chết cả chính bản thân mình.

Vì là em tự nguyện nên em không thể trách anh. Vì là em khờ dại muốn tin anh nên không thể đổ lỗi cho anh...

Lắm lúc em lại suy nghĩ rồi tự trách mình "Tại sao biết trước sẽ như thế mà sao cứ nhẹ dạ cả tin anh ta mãi thế? Người ta chủ yếu đang lợi dụng mình chỉ nghĩ đến khi cần tiền còn bình thường yêu thương, tình cảm, hẹn hò, những lời ngon tiếng ngọt có bao giờ nghĩ đến mình đâu kia chứ"... Em biết, nếu người khác nhìn vào sẽ cho em là một con ngốc, dại trai, bị lợi dụng vậy mà không sáng mắt ra...

Dường như mọi thứ trong em đều thay đổi, em không còn là em nữa. Em thấy mình bây giờ giống như đang bị quả báo vậy.

Em không bắt anh phải biết ơn em, bắt anh phải yêu em nhưng liệu anh có quá tàn nhẫn, quá ác với em không?  Sao anh có thể làm những điều đó với em, em thừa nhận trước đây em vô tâm bất cần nhưng em chưa bao giờ quen 1 lúc 2 người, hay lấy cái tình yêu ra làm trò đừa giống anh bây giờ. Anh đang làm em cảm thấy rất khó chịu anh biết không? Sao anh có thể một lúc lừa dối mọi người như thế? Chẳng lẽ anh là loại người đáng khinh như thế sao?

Mọi lần em có thể cho qua, vì em nghĩ anh là con trai, ham vui nên gặp gỡ rồi lại thôi nhưng lần nào anh cũng giải thích cho em hiểu rằng anh với họ không có gì, anh không gái gú nữa...  Em cảm thấy mình ghê tởm không thể tưởng... Em vì ai mà đang ngày đêm phải lo lắng bệnh tình của cả hai sau này sẽ như thế nào? Em chạy đôn chạy đáo lo lắng bệnh tình của anh ra sao? Vậy mà bây giờ nghĩ lại, những gì em làm người khác được hưởng. Em thực chất là người đến trước nhưng bây giờ thành vị trí của kẻ theo sau. Nghĩ đến đây mà sự hận thù, ghen tuông trong em rất khó tả. Em thấy oan ức, bức bối, em không cam chịu... Không phải em ghen mà là không có quyền để mà ghen.

Khi đến một nơi mà chúng ta từng đến, thấy anh và người con gái khác ngồi ngay đó làm em buồn cười thay cho sự ghen tuông mà em nghĩ. Và em nhận ra có lẽ bao lâu nay những gì em dành cho anh là sự vô nghĩa nên cứ coi nhau như người dưng anh nhé. Tạm biệt anh - người lạ đã từng quen.
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Sự tích Tình yêu

Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cái khác, bao gồm cả Tình Yêu.
Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu.
Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.
Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình Yêu nói: "Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?" Sự Giàu Có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu."
Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: "Phù Hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi," Phù Hoa trả lời.
Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: " Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu", "Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình ..."
Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi", đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình.
Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác:
- Ai đã vừa giúp cháu vậy ?
- Đó là Thời Gian - Tri Thức trả lời
- Thời Gian ư ? - Tình Yêu hỏi - Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu?
Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: "Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu"
...
"Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu". Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ cũng đều sẽ trôi qua. Sự giàu sang, tiền tài danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng? Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu.
Rất có thể một lúc nào đó ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, không phải lúc nào Tình Yêu cũng là chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người.
Hãy đợi, chỉ có thời gian mới hiểu được tình yêu.
Unknown 0 Comment
, , ,

Truyện Bức thư khó viết thành lời

Anh rất sợ phải xa em, xa người con gái đã khiến trái tim anh rung động và xao xuyến.
Em à! Từ ngày mình gặp, quen và yêu nhau cho tới khi em nói lời chia tay với anh, thực sự nó quá ngắn ngủi. Em biết không sau buổi chiều hôm ấy cái buổi chiều mà chúng mình “kẻ ngược người xuôi”, anh đã khóc, anh không khóc vì phải xa em mà anh khóc cho nỗi nhớ của chuỗi ngày sau đó. Anh đã biết trước được những điều làm anh lo lắng nhưng dường như con người không thể chống lại được vòng đời của tạo hóa.

Anh vẫn còn nhớ, ngày em nói yêu anh ông trời đã chút một cơn mưa lớn, lớn đến nỗi chúng ta không thể về được nhà. Đêm đó chúng mình đã thức cùng nhau để ngắm mưa, đó cũng là đêm đầu tiên anh ra ngoài với một người con gái và có thể nó sẽ là cái đêm duy nhất anh được ở bên em. Em đã từng nói tình yêu của chúng mình là tình yêu sét đánh, vậy mà anh cứ ngu ngơ không hiểu, cho tới ngày hôm nay anh mới nhận ra nó đến và đi nhanh như tia sét phải không em?

Em biết không chúng mình đã có 48h quen nhau, 48h hạnh phúc bên nhau, 240h sống và cảm nhận tình yêu và cuối cùng là 2 phút để nói kết thúc. Anh không nuối tiếc, không níu kéo nhưng anh đau. Anh không giận, không buồn nhưng anh sợ. Anh rất sợ phải xa em, xa người con gái đã khiến trái tim anh rung động và xao xuyến. Em cũng bình thường như bao người con gái khác nhưng em là người đầu tiên mang đến cho anh cảm giác nhớ nhung và những khoảnh khắc yên bình. Vì quan tâm và yêu thương quá nhiều mà anh quên đi những dào cản giữa hai chúng ta, giờ đây khi tĩnh tâm anh mới biết mình không hề xứng đáng với em nhưng thực sự khi yêu em anh đã yêu hết lòng nên khi nghe lời nói chia tay anh đã gục ngã và quá đớn đau. Anh sẽ phải bước tiếp trên con đường này mà không có em, đó là điều anh không muốn nhưng trong cuộc sống luôn tồn tại những nghịch lý phải không em?

Anh biết chỉ có một điều tuyệt đối duy nhất, đó là mọi điều đều tương đối cũng giống như chúng mình yêu nhau, chỉ tương đối thôi phải không em? Chỉ yêu tương đối thôi thì khi chia tay không ai phải đau. Nhưng anh đã yêu em tuyệt đối, anh đã yêu em hơn cả bản thân mình bởi vì từ khi yêu em anh thấy mình không còn cô đơn và lạc lõng.

“Gió em tới cây đời anh bừng nở, trái tim anh vỗ đúng nhịp tim người”
Unknown 0 Comment
, , ,

Truyện Những chàng trai của gió (Kỳ 1)

Một chàng trai dáng người cao nhưng không thô, khuôn mặt với những đường nét hài hòa và mái tóc nhuộm màu nâu đỏ đẩy cửa bước vào.
 Ân mở cửa quán bước vào mà chưa kịp để ý tên quán. Quán mang phong cách của nước Anh, với cửa ra vào như một boot điện thoại người ta thường bắt gặp ở Luân Đôn. Những bức tranh 3D vẽ đồng hồ bigben và cảnh đường phố nước Anh. Ân đoán chủ quán này phải là một người Anh hoặc người này yêu nước Anh nhiều lắm, giống như tình yêu của Ân dành cho nước Pháp, Paris, sông Seine...


Cafe một mình là thói quen của Ân, vì cô cảm thấy mỗi lần một mình ngồi một góc ở quán quen, thưởng thức hương cafe đậm đà sộc tận vào mũi quả thật rất bình yên và mang chút sự cô đơn đặc biệt. Cô đơn mà vẫn bình yên có nghĩa là cô đơn đặc biệt - Ân cho là thế.

Nhưng đây là lần đầu tiên cô lặp lại những hành động thân quen tại quán lạ. Cũng cafe, cũng những bản nhạc pop ballad nhẹ nhàng, đáng yêu và cũng ngồi một mình. Nhưng không phải là Bella coffee như mọi khi mà là một góc quán nhỏ nằm giữa ngã tư trung tâm thành phố. Vì trời mưa bất chợt nên có nhiều vị khách vào quán không chủ ý như Ân, quán đông hơn, người lạ ngồi cùng bàn với nhau và ai cũng tự thưởng thức thức uống mình đã gọi, không chuyện trò, không chào hỏi... Chỉ đơn giản là im lặng để nghe tiếng mưa, để trút ra những tiếng thở dài đẩy bớt sự mệt mỏi. Ân thích như thế.

Dĩ nhiên, dù thích ngồi một mình một bàn, nhưng Ân bất đắc dĩ phải nhường ghế bên cạnh cho một người khách khác. Một chàng trai dáng người cao nhưng không thô, khuôn mặt với những đường nét hài hòa và mái tóc nhuộm màu nâu đỏ đẩy cửa bước vào. Anh đưa tay phủi những hạt mưa trên tóc và vai áo sơ mi kiểu, đến quầy gọi một loại thức uống, sau đó nhìn một lượt các bàn trong quán. Anh nói gì đó với chàng trai phục vụ khiến anh ta cười thật tươi, sau đó chàng trai ấy tiến về phía Ân đang ngồi.



- Xin lỗi chị, chị có hẹn với bạn không ạ? Nếu không thì chị có thể nhường một chỗ cho anh khách quen của quán em được không ạ?

Ân lắc đầu rồi lại gật đầu. Chuỗi hành động này xảy ra vì chàng trai phục vụ hỏi một câu hỏi kép, hơn nữa, khuôn mặt baby của cậu khiến Ân không biết nói gì hơn ngoài việc trả lời như cái máy.

- Vậy... Em cảm ơn chị.

Chàng phục vụ cúi người rồi quay đi, tiến về phía quầy có vị khách quen. Họ lại cười nói với nhau.

- Chào em! Làm phiền em cho anh ngồi cùng bàn nhé, quán đông quá, mà đây lại là quán quen và bàn quen của anh. - Anh kéo ghế, ngồi đối diện với Ân, bắt đầu nói chuyện với Ân như anh đã quen cô.

- À vâng, anh cứ ngồi tự nhiên. Lần đầu tiên em đến quán này nên cũng không biết đây là chỗ anh thường ngồi.

Anh cười, nụ cười có lẽ đối với nhiều cô gái, nó đẹp và có duyên. Dĩ nhiên, Ân cũng cảm thấy điều đó, cô nở nụ cười đáp lại. Anh gọi một cốc coffee đen, không đường, không đá. Thấy vậy, Ân tròn mắt hỏi với vẻ ngạc nhiên:

- Anh không thấy uống như vậy quá đắng à?

- Lúc đầu thì có, nhưng giờ quen rồi thì cũng bình thường em à. Hơn nữa anh thích những thứ thuần khiết, cho đá vào sẽ làm nhạt đi hương vị, cho thêm đường thì vị giác sẽ bị đánh lừa, không cảm nhận được bản chất của cafe nữa.

Ân gật đầu tỏ ý đã hiểu. Cô nhìn xuống cốc coffee sữa đá của mình, đúng là chỉ cần một khoảng thời gian ngắn không để ý, đá sẽ tan ra và màu nâu của cafe hoà với sữa sẽ không còn nữa. Vốn dĩ cafe màu đen và có vị đắng, nhưng chỉ những người thật sự biết thưởng thức thì mới muốn giữ nguyên hương vị đơn thuần của nó. Đối với những người như Ân, uống coffee không phải để thưởng thức vị đắng của nó mà cần một chút gì đó ngọt ngào trong vị đắng.

- Anh tên Hoàng Văn.

- Em là Ân, Thiên Ân. Mọi người thường gọi em là Ân Ân.

- Ân Ân - Văn nhắc lại tên Ân, anh lại cười, đẩy cốc cafe của mình về phía cô. - Muốn thử hương vị nguyên chất không?

Ân mỉm cười, cầm cốc cafe lên hít thật sâu, nhắm hờ mắt tỏ vẻ đã cảm nhận được điều đặc biệt. Cô đưa cốc lên miệng, uống một ngụm đủ để vị đắng ngấm vào tận các noron thần kinh. Nhưng vì quên rằng cafe đen không đường, không đá sẽ khác với cafe sữa có đá, Ân uống hơi nhiều nên khi toàn bộ cafe chưa kịp xuống cổ họng thì đã bị phun ra ngoài. Ân từ từ mở mắt ra, thấy trước mặt mình là một khuôn mặt với nhiều chấm đen cafe, chiếc áo sơ mi xanh dương cũng không còn nguyên vẹn như lúc đầu.

- Em xin lỗi! Em xin lỗi! Tại nóng và đắng quá nên em... - Ân rời khỏi chỗ, cuống quýt lại gần Văn, hai tay đan vào nhau.

Văn chuyển từ nét mặt bất ngờ sang điềm tĩnh, anh lắc đầu nói không sao. Chàng trai phục vụ đến gần, cậu cười lớn khi nhìn thấy hình ảnh của Văn lúc này. Cậu đưa cho Văn vài tờ khăn giấy rồi cũng đưa cho Ân một tờ.

- Không sao đâu chị, tự anh ấy chuốc lấy rắc rối thôi, phải không Văn?

- Em xin lỗi...

- Không sao đâu em, ngày đầu tiên anh uống cafe cũng như em. - Văn vừa nói, vừa lau những chấm cafe trên mặt.

Mọi việc trở lại bình thường, khách ra vào liên tục, tiếng cười nói nhiều hơn. Văn và Ân vẫn ngồi cùng bàn, họ nói chuyện với nhau. Nhưng những câu chuyện có phần gượng gạo vì Ân cảm thấy có lỗi với người đối diện nên trong từng câu nói của cô có phần e dè hơn, cô thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào anh.

Xem them truyen tinh cam

- Một voucher giảm giá cho vị khách đặc biệt. Lần sau chị lại ghé đến nhé. - Chàng trai phục vụ đặt lên bàn một tấm thẻ giảm giá, nháy mắt với Văn. Hai chàng trai cười với nhau rồi cùng quay sang nhìn Ân cười. Còn Ân thì không biết hiện tại trên khuôn mặt mình đang biểu lộ sắc thái gì, nhưng cô nghĩ đây là lần đầu tiên và cũng sẽ là lần cuối cùng cô đặt chân vào quán này.

"Chắc hai người họ đang cười nhạo mình" Ân nghĩ như vậy. Cô nhìn ra ngoài trời cầu mong trời đừng mưa nữa. Vì trạm xe bus ở khá xa nên nếu đội mưa mà đi thì có khi lại bị ốm, sắp phải nộp tiểu luận nên cô không thể đổ bệnh được. Cô lại là chúa hay quên, biết thời tiết Sài Gòn đỏng đảnh, mưa nắng thất thường, nhưng ra ngoài cô chẳng bao giờ nhớ phải mang theo ô hay áo mưa. Nếu hôm nay sếp không gọi cô lên tòa soạn đột xuất thì đã không xảy ra chuyện như thế này. Ân quay qua oán trách chàng biên tập viên hơn cô 4 tuổi.

"Hay là bây giờ chạy qua tòa soạn, bắt đền hắn ta vì gọi mình lên tòa soạn không đúng lúc."

Đang vu vơ suy nghĩ thì nhạc chuông điện thoại I'm yours vang lên, Ân giật mình, lóng ngóng nghe điện thoại, cô lại tự trách mình vì một chuỗi hành động trông thật ngớ ngẩn. Là Việt - cái gã cô vừa thầm oán trách.



- Alo, anh gọi em có chuyện gì không? Em chưa về nhà được, vâng, trời mưa thế này mà về thì mai anh đi hốt xác em ở nhà cô "Thương mại quốc tế" nha. Cái gì cơ? Anh qua chỗ em đang ngồi à? À... Em không biết nữa. - Ân đảo mắt nhìn xung quanh quán để tìm một cái tên.

- Blue - Văn nhắc khẽ.

- Blue anh nhé! - Ân cúp máy, trong lòng thầm mở hội vì sắp được cứu thoát. Cảm xúc của cô lúc này là vô cùng cảm kích con người ấy. Mặc dù anh là người thường mắng cô nhiều, nhưng anh vẫn luôn là một ông sếp, một người anh của Ân.

Việt đẩy cửa bước vào, anh hơi cau mày khi nhìn về phía Ân như đang thắc mắc điều gì đó, rồi anh đi đến bàn cô ngồi.

- Hai người quen nhau sao?

Văn quay lại, vẻ mặt anh lúc này giống như vừa đi một vòng trái đất và biết được trái đất không phải hình tròn - dĩ nhiên - đó là vô cùng kinh ngạc.

- Anh! Anh quen cô bé này sao?

- Cộng tác viên ruột của bên tòa soạn. Mà em quen Ân à?

- Mới biết thôi. Trùng hợp quá.

- Hai anh quen nhau? - Đến lượt Ân tròn mắt, đưa ngón trỏ chỉ về 2 người đối diện.

- Em trai của anh, chủ quán Blue này.

Ân tròn mắt tập 2.

Một chiều mưa thú vị đối với những con người đã sống trong những ngày nắng bộn bề lo toan. Mưa càng kéo dài, lòng người càng dịu lại, giống như đặt túi nước đá lên cái đầu nóng sốt. Ân cũng cảm thấy như vậy. Bước ra khỏi quán với chiếc ô Việt đưa cho, cô cảm thấy lòng nhẹ nhàng, thanh thản.

...

- Cô gái mà anh nói... Có phải là Ân không?

- Sao em lại nghĩ người đó là Ân?

- Em chưa thấy anh quan tâm đến ai nhiều như vậy, và cả ánh mắt anh dành cho cô gái đó...
Việt cụp hai hàng mi, thở dài. Anh thôi không xem TV cùng Văn nữa, đứng lên đi về phòng. Sài Gòn về đêm có chút lạnh lẽo, nhưng Việt cảm thấy cái lạnh của con tim, vì đã quá lâu rồi anh không thể hiện yêu thương với một người con gái, vì cô ấy không còn là người anh đã yêu. Phải, người đó là Ân, nhưng cũng không phải là Ân. Vì Ân giống với Ân của anh, nhưng cô ấy không phải là Ân của anh. Những mâu thuẫn trong đầu khiến Việt trở nên cáu kỉnh mỗi khi nhìn thấy Ân, vì anh sợ nếu không cứng rắn, anh sẽ gục ngã vì thương nhớ một người đã xa.

Trên đời này vẫn luôn có những điều đặc biệt xảy ra mà không nhà khoa học nào có thể lý giải được. Như việc trên thế giới có hai người giống nhau cùng tồn tại, nhưng sẽ không bao giờ họ biết đến sự tồn tại của nhau. Khi Ân ra đi mãi mãi, Việt đã yếu đuối đến mức anh nghĩ mình sẽ đi theo người yêu, anh tìm cách tự tử, nhưng ông trời quyết định kiếp này ngăn anh và cô ở bên nhau. Sau nhiều lần cố gắng tự tử không thành, anh trở nên lãnh cảm với cuộc sống, cho đến khi Ân xuất hiện - nhưng cô không phải là Ân đã mất của anh.
Ân là sinh viên năm 4, cô học ngành báo chí nên việc cô đến tòa soạn của Việt để xin làm thêm là điều dễ hiểu. Nhưng điều Việt không thể tưởng tượng nổi đó là sự giống nhau của cô và người yêu của anh. Khi nhìn vào hồ sơ xin việc của Ân, anh ngạc nhiên đến mức chỉ suýt chút nữa là ôm lấy Ân mà khóc. Cô tên Ân, khuôn mặt, đôi mắt, chiếc mũi và cả cái miệng đều như được tạo ra để chỉ dành riêng cho cô, nhưng tất cả đều giống những thứ người yêu Việt sở hữu. Hai người giống nhau đến kỳ lạ, giống đến cả cái tên. Nhưng dù sao thì cô ấy không phải người yêu anh, lý lịch của cô cũng không cho anh biết rằng cô có chị em song sinh hay đã qua phẫu thuật thẩm mĩ... Dĩ nhiên, những điều vô lý thường xảy ra trên phim ảnh, còn thực tế thì rất hiếm hoặc không có.

- Cô là con một sao?

- Vâng!

- Em có từng... Phẫu thuật thẩm mỹ không?

- Trên mặt em có chỗ nào không ổn khiến anh nghĩ em đã từng chỉnh sửa gì đó sao? - Ân cau mày, cô thật sự không thoải mái vì câu hỏi của người đối diện.

- Anh xin lỗi, anh không có ý đó... - Việt nhìn lại vào hồ sơ xin việc của Ân, khẽ thở dài, lẩm bẩm như chỉ để mình anh nghe - À không phải rồi, cô ấy sinh năm 88, còn cô gái này sinh năm 92. Mình đang quá ảo tưởng rồi.

- Anh đang nói gì vậy ạ?

- Không có gì. Từ mai em cứ đến tòa soạn sau giờ học chính khóa. Anh sẽ nói người hướng dẫn em. Giờ thì em có thể về.

Ân vừa vui mừng, vừa khó hiểu người con trai trước mặt mình. Nhưng cô không nghĩ ngợi nhiều, dù sao thì từ ngày mai cũng có thể đi làm để lấy kinh nghiệm viết khoá luận tốt nghiệp.

Giữ Ân bên mình là điều Việt đang làm, không biết đến khi nào, nhưng ít nhất điều đó sẽ xoa dịu nỗi đau mất người yêu của anh. Dù anh biết điều mình đang làm có chút ích kỷ, nhưng dù sao cũng không gây tổn hại đến cô gái kia.

Đêm Sài Gòn, người con trai ngồi ngắm những tấm ảnh cũ, nước mắt tràn khóe mi.
...
Có những mối quan hệ không thể gọi tên, và cũng có những sự quen biết tình cờ đến bất ngờ, rồi sẽ gắn kết với nhau một cách thân thiết lúc nào không ai hay. Sau buổi chiều tại Blue, Ân gặp lại Vũ, cậu phục vụ quán dễ thương. Vũ cũng là sinh viên khoa báo chí, cậu học năm 2 và đang đi làm thêm ở Blue. Cả hai đã ngỡ ngàng khi ngồi cạnh nhau tại buổi chào mừng tân sinh viên của khoa. Điều đó có nghĩa là Ân không thể trốn việc phải ghé lại Blue, vì Vũ luôn mong muốn điều đó, vì họ đã trở thành chị em tốt. Vậy là những buổi xong việc ở tòa soạn, Ân sẽ chạy qua Blue chỉ để đứng nói chuyên với Vũ, đôi khi là giúp Vũ việc học tập, hoặc đưa tài liệu cho cậu... Dĩ nhiên, cô buộc phải gặp anh chủ quán từng bị cô phun cafe vào người.

- Sao hai người là anh em mà khác nhau  vậy? - Ân chun mũi, tay chống cằm tỏ vẻ thắc mắc.

- Sao cafe đen với cafe sữa đều là cafe mà anh em mình lại không thể uống một loại giống nhau nhỉ?

- Vì sở thích khác nhau!

- Đúng rồi. Vậy thì vì anh không phải là Việt - câu trả lời của anh đấy.

Văn cười, nụ cười mà Ân cho rằng nó rất đẹp. Cô cũng không hiểu vì sao mỗi lần nhìn anh cười, cô lại cảm thấy bình yên, nhưng lại không dám nhìn lâu vì sợ anh bắt gặp hành động khác thường lại nghĩ cô vô duyên.

- Hôm nào rảnh hai nhóc qua nhà anh chơi. Anh đang thử pha chế một loại thức uống mới, muốn hai đứa cho nhận xét.

- Anh tính cho bọn em làm chuột bạch sao? - Vũ giả vờ tỏ vẻ sợ hãi.

- Yên tâm, anh chịu trách nhiệm với mạng sống của hai đứa. - Văn đấm nhẹ vào vai Vũ rồi quay sang nháy mắt với Ân.

Trong tích tắc, Ân tự hỏi bản thân mình rằng có thể yêu con người ấy hay không? Một người luôn khiến Ân cảm thấy bình yên trong lòng. Nhưng đó làm cảm xúc của riêng Ân, còn Văn thì chưa có gì đảm bảo anh sẽ có tình cảm với cô. Trên đời vẫn có loại cổ tích cô gái nghèo vớ được chàng hoàng tử giàu có, nhưng Ân đâu dám mơ mộng điều ấy xảy ra với cô.

                   

Đúng, cô là một cô gái 4 năm liền tự lo cho bản thân mình nơi đất khách, quê người. Không có cha thì đúng là đáng thương, Ân lại còn mất cả mẹ khi vừa vào đại học. Cô đã từng muốn từ bỏ con đường đại học chỉ vì nghĩ rằng cuộc đời này đối với cô không còn gì ý nghĩa. Nhưng đã 4 năm trôi qua, cô vẫn là cô gái mạnh mẽ giữa đất Sài Gòn bon chen, chật hẹp. Cô đi làm thêm lo tiền ăn ở, còn học phí đã được trường miễn giảm vì cô thuộc chính sách đặc biệt. Vậy thì đâu có lý do gì cam chịu ở lại quê để rồi một, hai năm sau phải lấy chồng, sinh con... Cô không muốn vậy và chắc chắn không bao giờ cô để chuyện đó xảy ra. Và cô đã làm được.

...

Vũ chở Ân chạy vòng quanh quận 2 tìm nhà của Văn. Sau khi tan học ở trường, hai người họ quyết định sẽ đến địa chỉ mà Văn đã đưa vào tuần trước. Trời chiều Sài Gòn dịu nắng, đi vào khu biệt thự cây trồng thành hàng hai bên đường, cả Ân và Vũ đều cứ tròn mắt ngắm những cánh cổng cao vút không thể nhìn vào bên trong, cứ “Ù, oà” liên tục khi vô tình nhìn được vào bên trong vài cánh cổng hé mở.

- Số 99... Đây rồi! - Vũ dừng xe đột ngột làm Ân không kịp phản ứng, cả người đổ xô về phía lưng Vũ. Trong tích tắc, mặt Vũ đỏ bừng, hai tai nóng ran.

- Chị xin lỗi!

- Em xin lỗi!

Cả hai lên tiếng cùng lúc. Trời tháng 10 tối nhanh hơn bình thường, màn đêm đã giúp che bớt thứ cảm xúc lạ lùng nơi khuôn mặt người trai trẻ.

- Chị bấm chuông nhé?

Ân tiến đến gần cổng, quay lại hỏi Vũ làm cậu chợt tỉnh. Vũ gật nhẹ đầu, lí nhí nói từ vâng. Chuông cửa kêu đến lần thứ 2 thì cổng mở, Văn đứng trước mặt Ân, cười. Nụ cười thoáng hiện dưới ánh đèn vàng trở nên đẹp và đầy lôi cuốn, giây phút Ân bắt gặp nụ cười ấy khiến cô chỉ muốn ngất lịm vào vòng tay của người con trai mạnh mẽ ấy.

- Hai người vào đi chứ! Gì mà đứng như tượng thế hả?

- Đẹp quá...

Hai người ngạc nhiên nhìn Ân, đồng thanh hỏi:

- Cái gì đẹp?
- À... ừm... Nhà đẹp! Cổng đẹp! Vườn đẹp...

- Thế người có đẹp không? - Văn kéo tay Ân dắt vào phía trong để đóng cổng lại. Anh buột miệng hỏi đùa, nhưng vì Ân đang trong cơn mơ màng, cũng thuận trả lời thành thật:

- Người có nụ cười rất đẹp!

Văn nghe xong, cười lớn làm Ân giật mình, hai má nóng ran. Cô cứ nghĩ mình đang là Alice ở xứ sở diệu kỳ, hay đúng hơn là lọ lem bước vào cung điện để dự dạ hội do hoàng tử tổ chức. Phải, nếu được nằm mơ thì Ân muốn cô sẽ là Lọ Lem nghèo khổ, còn Văn là hoàng tử nhặt được chiếc hài thủy tinh. Chợt nhìn xuống chân mình, đôi giày sandan mòn đế gần đứt, Ân khẽ trút tiếng thở dài, trong đầu ngầm xua đuổi giấc mơ không bao giờ thành hiện thực.

- Em vừa thở dài đấy à? - Văn hơi nghiêng đầu, cúi xuống hỏi.

- Không có! Là em hơi mệt vì hôm nay phải học cả ngày thôi.

- Chẳng phải em đã năm 4 rồi sao? Vẫn còn học nhiều thế à?

- Em đăng ký thêm vài môn tự chọn. Giờ sắp phải đi làm luôn rồi mới biết ngồi học vẫn thích hơn.

- Nhóc này cứ giống như bà cụ non. - Văn cười, đặt tay lên đầu Ân, vỗ nhẹ vài cái. Cô quay sang, ngước lên nhìn anh, trong lòng không biết đang muốn gì khác ngoài việc muốn ngắm nhìn người con trai ấy, nụ cười ấy.

- Hai người tính đứng đó đến bao giờ, vào nhà đi chứ. Em đói bụng lắm rồi. - Tiếng Vũ gọi làm Ân giật mình, cúi mặt đi nhanh về phía Vũ.

 Lần đầu tiên Ân được bước vào ngôi nhà to đến thế, cô vẫn ngỡ mình đang lạc vào một thế giới khác, hoặc chỉ là cô đang nằm mơ thôi. Vừa đi quanh nhà, vừa ngẩng đầu, há hốc miệng nhìn không chớp mắt các không gian của ngôi nhà, Ân chỉ muốn cấu véo ai đó một phát để biết đây không phải mơ. Đúng lúc ấy, Vũ xuất hiện bên cạnh Ân. Tiện thể cùng suy nghĩ, Ân nhón chân, véo vào má Vũ một phát.

- Á! Trời ơi, sao chị bẹo má em?

Ân cười hề hề như đứa dở hơi.

- Chị xác minh xem đây là thật hay mơ. Quá sức tưởng tượng, có nằm mơ chị cũng không thể nghĩ được vào ngôi nhà như thế này.

- Có gì đâu, bà chị cứ như trên rừng xuống ấy. Nhưng căn nhà này có chút phô trương...

- Hai người đang nói xấu gì tôi đấy? Tôi nghe thấy hết rồi nhé! - Văn bất ngờ xuất hiện phía sau, hai tay quàng qua vai của Ân và Vũ.

- Bọn em đang bàn luận về ngôi nhà này thôi, nhà anh đẹp thật đấy! - Ân tỏ vẻ ngưỡng mộ.

- Thế có muốn sống ở ngôi nhà này không?

- Anh cứ đùa, em có nằm mơ cũng chẳng dám.

- Có gì đâu, phòng trống nhiều lắm. Mỗi tuần đều phải thuê người đến dọn dẹp. Căn nhà này là của bác anh, giờ gia đình bác qua Mỹ rồi nên để lại cho hai anh em anh.

- Không được!
Unknown 0 Comment
, , ,

Truyện Ước nguyện

- Tôi ấy à - cụ Anri, 75 tuổi, mở đầu - Tôi chỉ muốn nhắm mắt xuôi tay trên chiếc xe Peugeot 808 sắp xuất xưởng, có thể phóng với vận tốc 180km/h.
 - Còn tôi - cụ Klode, 84 tuổi, thổ lộ - Tôi ước một mẩu thiên thạch rơi trúng đầu khi tôi đang nằm trong bồn tắm.


- Tôi - cụ Bazil, 93 tuổi, vừa gõ cây gậy ba-toong xuống sàn nhà vừa nói - Lại thích “quy tiên” bằng cách bị một người chồng cả ghen ám sát.
Unknown 0 Comment
, , , ,
Được tạo bởi Blogger.