• 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5

Truyện Bức tranh quái lạ

Trước nhà thờ Saint Sébalt, nơi góc đường Des Trabans là một quán nhỏ, vừa hẹp vừa cao, cửa kính bụi bậm, trên nóc có dựng bức tượng Đức Mẹ Đồng Trinh bằng thạch cao.
Đó là nơi tôi trải qua những ngày buồn thảm nhất đời.
Tôi đến thành phố Nureemberg đê học hội họa từ các họa sư tên tuổi ở Đức, nhưng vì thiếu tiền nên đành phải vẽ ảnh, những ảnh xoàng xĩnh như các mụ to béo lắm lời, con mèo ngồi trên đầu gối, những ông xã trưởng đội mũ ba góc,những ông nhà giàu, đầu chụp tóc giả…

Hết vẽ ảnh, tôi vẽ những bản phác họa (Croquis) và sau cùng vẽ hình bóng (Silhouettes).
Với tôi, không có gì thê thảm cho bằng luôn luôn bị viên quản lý khách sạn hạch sách. Sáng nào ông ta cũng mím môi giọng ồn ào, vẻ xấc láo nạt nộ: “Chừng nào ông mới chịu trả tiền cho tôi? Ông có biết tiền phòng của ông lên tới bao nhiêu rồi không? Hai trăm đồng “florin” và mười đồng “kreutzer”. Không có bao nhiêu phải không?”.
Những ai chưa nghe giọng xấc láo của tên quản lý khách sạn này không thê hiêu được nỗi khổ của tôi trong lúc bấy giờ. Tình yêu nghệ thuật, óc tưởng tượng, sự hăng hái đi tìm cái đẹp của tôi hoàn toàn khô héo. Tôi trở nên vụng về, nhút nhát. Bao nhiêu nghị lực đều biến cũng như lòng tự trọng… Và thấy ông xã trưởng từ xa là tôi đã cúi đầu chào cẩn thận.
Một đêm, không một xu dính túi, quá lo ngại, sợ bị viên quản lý dê sợ kia cho vào tù, tôi nhất định tự tử bằng cách cắt họng. Với ý nghĩ đó, tôi ngồi trên chiếc giường tồi tàn ngó ra cửa sổ, triền miên nghĩ ngợi đến trăm ngàn ý nghĩ về triết lý. Tôi tự hỏi: “Con người là gì? Một con thú ăn tạp! Hai hàm răng có các loại răng chó, răng cửa, răng hàm chứng minh điều đó. Răng chó đê ăn thịt, răng cửa đê ăn trái cây và răng hàm đê nghiền. Nhưng khi không còn gì đê nghiền thì con người là một thứ vô nghĩa trong vũ trụ, một điều thừa, một bánh xe thứ năm…”.
Đó là những cảm nghĩ của tôi. Tôi không dám mở con dao cạo ra, sợ rằng tôi bỗng nhiên trở nên can đảm mà tự tử.
Sau những lý luận như thế, tôi thổi ngọn đèn sáp, hoãn lại mọi việc vào ngày mai.
Tên quản lý khách sạn đã làm cho tôi trở nên ngu ngốc hoàn toàn.
Tôi không thấy gì khác hơn là những hình bóng và điều mong muốn duy nhất của tôi là có tiền đê ném vào mặt hắn mỗi khi hắn ta đến quấy rầy tôi.
Nhưng đêm đó, có một cuộc cách mạng kỳ lạ trong đầu óc tôi. Tôi thức dậy vào lúc một giờ khuya, vẽ nhanh lên giấy một bức phác họa theo loại Hòa Lan, tức là loại kỳ quái, không có một chút liên hệ gì tới các quan niệm về hội họa thông thường của tôi.
Các bạn hình dung, bức phác họa là một khoảng sáng tối âm u, nằm giữa những bức tường cao, loang lở. Những bức tường dầy đó có những móc sắt nhọn hoắt đóng ở trên cao vào khoảng hai ba thước. Người ta đoán ngay từ đầu khung cảnh đó là một lò sát sinh.
Bên trại có một hàng rào mắt cáo. Bạn thấy một con bò mổ banh ra, treo lên trần bằng những cái móc to tướng. Những vũng máu chảy trên nền gạch và dồn xuống một đường mương đầy rác đến dị kỳ.
Ánh sáng chiếu từ trên, giữa các ống khói. Bóng các mái nhà kế cận chồng chất lên nhau.
Bên trong là một trại… Dưới trại là một đống củi. Trên đống củi có một cái thang, vài bó rơm, một đống dây, một chuồng gà và một chuồng thỏ phế thải.
Làm sao các chi tiết ô hợp đó lại chạy vào trí tưởng tượng của tôi? Tôi cũng không biết, không thấy một cảnh nào như vậy đê nhớ lại rồi vẽ ra.
Ấy vậy mà mỗi một nét bút chỉ là một nét vẽ chững chạc được nghiên cứu cẩn thận. Không thiếu một cái gì hết!
Nhưng bên mặt, còn một góc bỏ trắng. Tôi không biết vẽ gì lên đó. Kìa, có một vật gì thấp thoáng cử động. Bỗng nhiên tôi thấy một bàn chân, một bàn chân lật ngược, tách khỏi mặt đất. Mặc dầu vị trí đó không thê có được tôi vẫn theo sáng kiến đó, không hề hiêu rõ mình sẽ vẽ gì đây. Bàn chân đó dính vào ống quyên… và trên ống quyên có một chéo áo… Liền sau đó, một mụ già, xanh xao, tiều tụy, tóc rối bời té sấp trên bờ giếng trong khi chống cự với một nắm tay đang siết cổ mụ…
Thì ra tôi vẽ một bức tranh giết người. Ngọn bút rơi khỏi bàn tay tôi.
Mụ già trong tư thế chống cự tận lực, nằm vắt lên thành giếng, mặt nhăn nhó vì kinh hãi, hay tay bám chặt lấy cánh tay của kẻ sát nhân, mụ ta làm tôi hoảng sợ…
Tôi không dám nhìn mụ. Nhưng về phần tên sát nhân thì tôi không thấy, trừ cánh tay. Tôi không thê kết thúc được bức tranh.
Tôi tự nhủ: “Mệt rồi. Chỉ còn có nét mặt của tên sát nhân nữa mà thôi. Ngày mai mình sẽ vẽ nốt. Dê mà!”.
Tôi nằm xuống giường, hãy còn kinh sợ trước những gì vừa thấy qua nét vẽ của chính mình. Năm phút sau, tôi ngủ như chết.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy khi trời hãy còn mờ tối.
Vừa mặc quần áo xong và sắp sửa tiếp tục bức tranh bỏ dở thì có hai tiếng gõ cửa.
Tôi lên tiếng:
- Cứ vào!
Cánh cửa mở. Một người đã già, cao, ốm, mặc toàn màu đen bước vào thềm. Hai mắt ông gần nhau quá, mũi ông quặp xuống như mũi két, trán ông rộng, xương xẩu. Gương mặt ông có vẻ nghiêm khắc, ông chào tôi, hỏi thật nghiêm:
- Ông là họa sĩ Christian Vénius?
- Chính tôi thưa ông.
Ông ta gật đầu một lần nữa, tự giới thiệu:
- Tôi là Nam tước Frederic Van Spreckdal!
Sự xuất hiện của ông Van Spreckdal, chánh án tòa đại hình trước căn gác tối tăm của một họa sĩ vô danh khiến tôi thấy mất bình tĩnh. Tôi nhìn bàn ghế tồi tàn, sàn gác bụi bậm, xấu hổ trước cảnh nghèo của mình. Nhưng ông Van Spreckdal không chú ý đến những chi tiết đó. Ông ngồi trước bàn nhỏ của tôi nói:
- Họa sĩ, tôi đến đây…
Nhưng, cùng lúc đó, hai mắt ông dừng lại trên bức họa chưa hoàn thành… ông không nói hết câu. Tôi ngồi trên chiếc giường tồi tàn và sự chiếu cố bất ngờ của nhân vật này dành cho một trong các tác phẩm của tôi khiến tim tôi đập mạnh vì mối lo sợ khó nói.
Độ một phút, Van Spreckdal ngước đầu lên nhìn tôi thật chăm chú.
- Ông là tác giả bức họa kia?
- Dạ phải.
- Giá bức họa đó bao nhiêu?
- Tôi không bán các bức phác họa. Đó chỉ là một dự án.
Ông khách kêu lên một tiếng “A!” khi đỡ tờ giấy lên với mấy đầu ngón tay bằng vàng, ông lấy một kính phóng đại trong áo “gi lê” ra, bắt đầu nghiên cứu bức họa một cách trầm lặng.
Ánh nắng mặt trời chiếu xiên xiên qua gác. Van Spreckdal không nói một lời nào, sống mũi ông quằm xuống, đôi mày ông cau lại.
Không khí hoàn toàn im lặng, tôi nghe rõ tiếng vo ve của một con muỗi mắc trong lưới nhện. Sau cùng, không nhìn tôi, ông hỏi:
- Khuôn khổ bức tranh này như thế nào?
- Bề ngang ba bộ, bề dài bốn bộ.
- Giá tiền?
- Năm mươi đồng “ducat”.
Van Spreckdal đặt bức ảnh xuống, lấy trong túi chiếc ví dày màu xanh lá cây, giống như một quả lê. Ông trút các đồng tiền vàng ra:
- Đây, năm mươi “ducát”.
Nam tước đứng lên chào tôi. Tôi nghe tiếng chiếc gậy cán ngà của ông nện trên các bậc thang gác. Khi ông ta xuống đến tầng dưới tôi mới hoàn hồn và sực nhớ chưa cảm ơn ông ta. Tôi chạy nhanh xuống năm tầng lầu. Nhưng ra tới đường, nhìn hai bên, con đường vắng tanh. Tôi hổn hên” “Lạ quá!”, rồi hổn hên leo trở lên gác.
Sự xuất hiện đột ngột của Van Spreckdai khiến tôi ngây ngất bàng hoàng. Ngắm chồng “ducat” ngời sáng dưới ánh nắng, tôi ngẫm nghĩ: “Hôm nay, mình tính cắt cổ tự tử vì mấy đồng “florin” không đáng, bây giờ thì cả một sản nghiệp từ trên trời rơi xuống. Mình không mở con dao cạo ra là phải! Và từ đây về sau, nếu có ý nghĩ tự tử nữa thì mình nên hoãn lại ngày hôm sau. Sau những cảm nghĩ đó tôi ngồi lại đê tiếp tục vẽ nốt bức tranh. Chỉ cần bốn nét bút là xong. Nhưng tôi thất vọng não nề. Bốn nét bút đó tôi không vẽ được. Tôi mất tong cảm hứng. Nhân vật bí hiêm kia, tôi không thê nào hình dung ra mặt mũi. Tôi cố suy nghĩ, cố phác họa, nhưng không vẽ ra hồn. Tôi đổ mồ hôi có giọt.
Đúng lúc đó, tên quản lý bước vào phòng tôi, không gõ cửa theo thói quen. Hắn nhìn chồng tiền vàng, kêu lên:
- A ha! Tôi bắt được quả tang ông có nhiều tiền vàng như thế này, thế mà ông bảo là không có tiền!
Và mấy ngón tay nhọn hoắt của hắn quờ quạng về phía đống tiền vàng trên bàn.
Tôi ngẩn ngơ vài giây. Rồi chợt nhớ tên quản lý luôn hoạnh họe bấy lâu nay, tôi nhảy xổ tới thộp cổ hắn tống ra khỏi phòng, rồi sập cửa, làm hắn dập cả mũi.
Tất cả những việc đó xảy ra thật nhanh. Tôi nghe viên quản lý kêu ầm lên ở bên ngoài:
- Trả tiền đây! Đồ ăn cắp!
Những người mướn phòng xung quanh đổ ra ngoài. Tiếng họ lao xao:
- Có việc gì vậy?
Tôi mở cửa thật bất ngờ, đạp mạnh vào mông tên quản lý khiến hắn lăn ùng ục xuống lầu, có đến vài mươi bậc thang.
Tôi hét lên:
- Việc gì hả? Tôi tống cổ thằng chó đó xuống lầu. Chỉ có vậy thôi!
Xong, tôi khóa cửa lại trong tiếng cười của các bạn phòng bên.
Tôi rất hài lòng về chuyện vừa làm, xoa tay thích thú.
Chuyện xảy ra khiến tôi hứng chí. Tôi ngồi xuống toan tiếp tục vẽ thì có tiếng động kỳ lạ. Đó là tiếng báng súng đặt xuống vỉa hè. Tôi nhìn qua cửa sổ, thấy ba cảnh sát, súng dựng dưới chân, đứng canh trước cửa nhà. Tôi lo sợ hỏi thầm: “Thằng quản lý gãy tay, lọi cẳng chăng?”.
Các bạn có thấy điều kỳ quái trong đầu óc con người chưa. Ngày hôm qua tôi tính cắt cổ tự tử, mà bây giờ lại run rẩy khi nghĩ tới cảnh lính bắt về tội đạp tên quản lý té lầu!
Có tiếng ồn ào trên thang lầu, tiếng chân người, tiếng súng khua, tiếng những lệnh truyền cộc lốc.
Bỗng người ta cố mở cửa phòng tôi. Cửa đã khóa. Có tiếng hô to:
- Mở cửa! Cho lính vào!
Tôi đứng lên, run rẩy, hai chân lảo đảo.
- Mở cửa!
Tôi có ý nghĩ muốn trèo lên mái nhà. Nhưng vừa ló đầu qua khung cửa sổ nhỏ bé, tôi giật thụt lùi, đầu óc choáng váng. Tôi thấy các cửa sổ ở tầng dưới với những cửa kính, những chậu hoa… dưới nữa là bao lơn, sau cùng là trụ đèn đường, bảng hiệu “Tônnelet Rouge” và sau hết là ba lưỡi lê sáng chóe đang chờ tôi rơi xuống đê đâm suốt từ lòng bàn chân đến gáy.
Trên mái nhà đối diện có con mèo to, màu hung đỏ, núp sau ống khói rình một đàn chim sẻ đang kêu chíu chít trên màng xối.
Tôi không thê hình dung mắt con người có thê thấy thật rõ và nhanh đến vậy trong khi lo sợ.
Bên ngoài người ta ra lệnh đến lần thứ ba:
- Mở cửa! Hay đê người ta phá cửa đây!
Thấy trốn không được, tôi lảo đảo đến cửa… vặn khóa.
Vụt một cái, hai cánh tay chụp lấy cổ tay tôi. Một người mập lùn, miệng đầy hơi rượu nói:
- Đây rồi!
Ông ta mặc áo xanh ve chai, gài nút tới cổ, đê râu rậm, đeo đầy cà-rá và tên là Passauf. Hắn là cảnh sát trưởng.
Bên ngoài có đến năm tên lính bồng súng nhìn tôi chăm chỉ.
Tôi hỏi Passauf:
- Ông muốn gì?
Hắn quát:
- Xuống lầu!
Và ra lệnh cho một tên lính nắm tay tôi lôi đi.
Mấy tên kia lập tức xông đến lục tung căn phòng nhỏ bé của tôi.
Tôi bước xuống lầu, dựa vào tên lính, như một kẻ ho lao đến thời kỳ thứ ba, tóc tai rối nùi, mỗi bước mỗi vấp.
- Tôi bắt anh !
Người ta vứt tôi lên xe ngựa, kẹp tôi giữa hai tên lính vạm vỡ. Khi chiếc xe chạy, tôi còn nghe có tiếng bước chân chạy theo của trẻ nhỏ.
Tôi hỏi một trong hai người lính:
- Tôi bị bắt về tội gì?
Tên này nhìn tên lính kia, mỉm cười một cách khó hiêu, nói:
- Này Hana, nó hỏi nó bị bắt về tội gì kìa?
Nụ cười đó khiến tôi sợ tái người.
Không lâu, một bóng mát bao trùm lên chiếc xe. Tiếng chân ngựa vang dưới nền gạch khô khốc. Chừng như tôi đã được đưa tới khám đường. Đối với tôi, bây giờ cái gì cũng trở lên đen tối.
Từ móng vuốt của tên quản lý, tôi rơi vào nơi ngục tối, nơi người vô thì nhiều mà người ra thì ít. Người ta giam tôi một cách thản nhiên như cất một đôi vớ trong tủ, rồi mặc kệ đó, nghĩ đến những chuyện khác.
Tôi ngồi bất động đến mười phút, nghĩ mông lung:
Thằng cha quản lý đã hét to: “Nó giết tôi” khi bị tôi đạp té xuống thang lầu. Nhưng hắn không nói rõ là ai giết hắn. Mình sẽ khai thủ phạm là ông già bán kính ở kế bên. Lão ta sẽ bị treo cổ thay cho mình.
Ý nghĩ đó làm tôi bớt lo. Tôi nhìn xung quanh phòng giam. Phòng mới quét vôi, không có một hình vẽ nào trên tường trừ một hình cái giá treo cổ mà kẻ vào đây trước tôi đã vẽ. Ánh sáng bên ngoài chiếu vào qua một lỗ tròn trên cao, cách mặt đất chừng ba thước. Đồ đạc trong phòng chỉ gồm một cái ổ rơm và một cái chậu.
Tôi ngồi lên ổ rơm, hai tay bó gối, buồn thảm không tả nổi. Tôi nghĩ là tên quản lý trước khi chết đã tố cáo tôi. Tự nhiên tôi thấy nhột ở chân như có kiến bò và tôi ngẩng cổ lên, húng hắng ho như có sợi dây siết mạnh ở cổ.
Ngay lúc đó tên cai ngục mở cửa bảo tôi đi theo hắn. Tôi rùng mình vì lúc nào hắn cũng có hai tên đồ tê vạm vỡ theo sau. Chúng tôi đi qua mấy dãy hành lang dài. Tôi thấy sau lưới sắt tên Jic Jack sắp sửa bị hành quyết vào sáng hôm sau. Hắn mặc áo bó sát tay chào và hát lên với giọng khàn khàn. Khi thấy tôi hắn kêu lên:
- Chào người anh em! Tôi sẽ dành cho người anh em một chỗ ở phía bên mặt.
Hai tên lính và viên cai ngục nhìn nhau cười trong khi tôi nổi da gà.
***
Viên cai ngục đẩy tôi vào một gian phòng cao, thật tối, có ghế sắp theo hình bán nguyệt. Phòng vắng vẻ, có hai cửa sổ cao đóng lưới sắt kín mít và pho tượng chúa bằng gỗ nâu, hai tay dang ra, đầu ngả xuống vai. Cảnh tượng đó khiến tôi hoang mang cực độ. Tất cả ý nghĩ vu khống trước đó bỗng dưng biến mất. Đôi môi tôi mấp máy cầu nguyện.
Đã từ lâu tôi không cầu nguyện, nhưng tai biến luôn luôn khiến con người khuất phục trước đấng vô hình.
Trước mắt tôi, trên ghế cao là hai nhân vật ngồi quay lưng về phía ánh sáng. Dù vậy tôi cũng nhận ra Nam tước Van Spreckdal nhờ cái bóng ông in trên cửa kính. Nhân vật thứ hai mập, má đầy thịt, hai bàn tay ngắn. Hắn cũng mặc áo thẩm phán như ông Van Spreckdal. Người phía dưới là lục sự Conrad. Hắn đang cho cán viết vào đầu lỗ tai. Khi tôi đến hắn dừng tay lại, nhìn tôi một cách tò mò.
Người ta bảo tôi ngồi xuống. Van Spreckdal cao giọng hỏi:
- Christian Vénius, làm sao anh có bức ảnh này?
Ông ta đưa lên bức tranh tôi vẽ chưa xong. Người ta trao bức tranh đó cho tôi. Sau khi xem, tôi đáp:
- Tôi là tác giả.
Im lặng khá lâu, rồi lục sự Conrad ghi lời nói của tôi. Tôi nghe ngòi bút của ông ta cào trên giấy và tôi nghĩ: “Câu hỏi đó có nghĩa gì? Nó có liên quan gì đến việc tôi đập thằng cha quản lý đâu!”
Van Spreckdal lại hỏi:
- Anh là tác giả, chủ đề của bức tranh là gì?
- Đó là bức tranh tưởng tượng.
- Anh có thấy các chi tiết này ở đâu không?
- Thưa không. Tất cả các chi tiết đều do tôi tưởng tượng.
Ông chánh án nói với giọng nghiêm khắc:
- Bị can Christian! Tôi yêu cầu anh nêu suy nghĩ cẩn thận. Đừng có nói dối!
Đỏ mặt, và với giọng bất bình tôi kêu to:
- Tôi nói sự thật!
Van Spreckdal nói:
- Lục sự ghi vào biên bản.
Ngòi bút lại chạy rần rật trên giấy.
Ông chánh án lại hỏi:
- Còn người đàn bà này. Người đàn bà mà người ta giết bên miệng giếng, anh cũng tưởng tượng ra nốt?
- Đúng vậy!
- Anh không hề nhìn thấy bà ta?
- Không hề!
Van Spreckdal đứng lên, bực mình. Nhưng ông ta ngồi xuống tham khảo ý kiến đồng nghiệp.
Hai bóng đen thẩm phán nổi bật lên trên nền sáng của cửa sổ, và ba người đứng sau lưng tôi. Không khí trong phòng im lặng đến ngột ngạt… tất cả đều làm cho tôi hoang mang lo sợ đến bải hoải. Tôi nghĩ thầm: “Họ muốn gì ở mình?
Bỗng Van Spreckdal nói với ba người lính:
- Đưa hắn lên xe. Chúng ta tới đường Metzrstrasse.
Rồi ông nói với tôi:
- Christian Vénius. Anh đang ở trong tình thế ngặt nghèo. Nếu anh thấy công lý của loài người cứng rắn thì anh chỉ còn chờ sự tha thứ của Chúa. Anh sẽ xứng đáng với tình thương của Chúa nếu anh thú tội.
Lời nói đó như búa bổ vào đầu tôi. Tôi ngã người ra sau, đưa tay lên trời kêu to:
- Trời ơi! Thật là một cơn ác mộng!
Rồi tôi ngất xỉu.
Khi tôi tỉnh lại, chiếc xe đang chầm chậm trên đường. Phía trước có một chiếc xe khác. Hai tên đồ tê vạm vỡ vẫn luôn kè kè bên tôi. Một tên mời bạn hút thuốc. Tôi đưa tay về phía bao thuốc, hắn vội vàng giựt tay lại, cho vội bao thuốc vào túi.
Mặt tôi đỏ lên vì xấu hổ. Tôi quay đầu vào vai che giấu cơn xúc động.
Bỗng tên lính có bao thuốc nói:
- Nếu anh nhìn ra ngoài chúng tôi bắt buộc phải còng tay anh lại.
Tôi nghĩ thầm: “Đồ chó! Quỷ sao không vật mày chết cho rồi!”.
Chiếc xe dừng lại. Một tên bước xuống. Tên còn lại nắm cổ tôi, khi thấy tên kia đã sẵn sàng đê đón tôi, hắn đẩy tôi xuống xe một cách tàn nhẫn. Tất cả những sự thận trọng đó cho thấy con người tôi đích thị là một kẻ bất lương. Nhưng tôi vẫn chưa hiêu rõ lời buộc tội từ phía hai ông thẩm phán.
Bỗng một cảnh tượng ghê gớm mở mắt tôi ra, đẩy tôi vào tận cùng tuyệt vọng.
Người ta đẩy tôi bước vào một con đường thấp, lót gạch lồi lõm, tường rỉ nước vàng, mùi hôi thối xộc vào mũi khiến tôi choáng váng.
Tôi mò mẫm đi giữa bóng tối, phía sau có hai tên lính vạm vỡ áp giải.
Đằng xa thấp thoáng một cái sân rộng. Càng đi tới gần tôi càng kinh sợ. Không phải một sự lo sợ thông thường, mà đó là một sự khiếp đảm ghê gớm, giống như một cơn ác mộng. Tôi chỉ muốn lùi lại, chứ không thê bước được.
Một tên lính đẩy mạnh vai tôi, ra lệnh:
- Bước tới chứ!
Đến đầu hành lang, tôi thấy trước mắt cái cảnh mà tôi vừa vẽ trong đêm qua.
Đúng là cái sân ở giữa những bức tưòng dày, có những móc sắt, những đống sắt vụn, chuồng gà, chuồng thỏ… không có một chi tiết nhỏ nào bị bỏ quên. Tôi như bị sét đánh ngang tai trước hiện tượng kỳ lạ đó. Hai ông thẩm phán đứng bên cạnh miệng giếng. Dưới chân họ nằm sóng sượt một mụ già. Mụ nằm dưới tóc tai rối bời, mặt tái ngắt, hai mắt mở trừng trừng, lưỡi thè giữa hai hàm răng. Thật là một cảnh tượng kinh tởm.
Van Spreckdal nói với giọng trịnh trọng:
- Sao, anh nghĩ gì?
- Anh có nhận đã ném mụ già này? Mụ Thérésa Beker xuống giếng sau khi bóp cổ giựt tiền của mụ ta?
Tôi gào to lên:
- Không! Tôi không biết mụ già này. Tôi không hề nhìn thấy mụ ta. Xin Chúa chứng cho tôi!
Van Spreckdal gắt:
- Thôi, bao nhiêu đó đủ rồi!
Không nói thêm một lời, ông cùng bạn đồng nghiệp bước nhanh ra.
Hai tên lính nghĩ là họ có bổn phận còng tay tôi lại. Họ đưa tôi trở về khám. Trong cơn bàng hoàng, lúc đó tôi hoàn toàn hoang mang, không biết có đúng là mình đã giết mụ già kia hay không.
Đối với những tên lính gác, tôi rõ ràng đã là một tên tử tội.
Tôi không kê ra đây cơn xúc động của tôi trong đêm đầu tiên nằm khám. Tôi ngồi thừ trên ổ rơm, nhìn qua khung cửa sổ nhỏ, thấy đoạn đầu đài xa xa. Tôi nghe tiếng người gác đêm kêu to lên trong thanh vắng: “Hỡi dân chúng Nuremberg. Hãy yên giấc. Một giờ!… Hai giờ!… Ba giờ!…”.
Tôi thắc mắc, nghĩ ngợi nhiều. Người ta bảo thà bị xử giảo vô tội còn hơn là có tội. Đúng! Nhưng đó là về phần hồn. Còn về phần xác thì chết vô tội hay có tội cũng y như nhau. Trái lại, phần xác vẫy vùng, tự giải thoát khi biết vai trò của mình đã chấm dứt bằng sợi dây thắt cổ.
Đó là những cảm nghĩ buồn thảm của tôi trong đêm ghê gớm ấy.
Ngày dần dần sáng, thoạt tiên còn mờ mờ rồi từ từ sáng tỏ. Bên ngoài, đường phố nhộn nhịp. Ngày hôm ấy nhằm ngày thứ sáu, ngày nhóm chợ. Tôi nghe rõ mồn một tiếng cọc cạch của xe bò chở rau cải, gà vịt. Tiếng gà kêu trong chuồng, tiếng những người nông dân trò chuyện với nhau khiến lòng tôi lâng lâng.
Khu chợ trước mặt khám đã mở cửa. Người ta chắc đang sửa soạn chỗ ngồi. Khi ngày sáng rực, tiếng cười nói của dân chúng vang lên. Những người đi chợ lui tới, bàn cãi, mặc cả giúp tôi đoán bây giờ vào khoảng tám giờ sáng.
Với ánh sáng, tôi yên tâm hơn. Những ý nghĩ đen tối trong đêm biến mất. Tôi cảm thấy thèm thấy những gì đang xảy ra bên ngoài.
Những người tù trước tôi đã đục những lỗ hổng trên tường đê leo lên khung cửa sổ cho dê. Tôi leo lên đó, đút đầu qua cái lỗ tròn nhìn ra ngoài. Tôi thấy đám đông, sự sống. Tự nhiên tôi chảy nước mắt. Tôi không nghĩ tới tự vẫn nữa. Tôi cần sống, cần thở. Đó thật là một điều phi thường. Tôi lầm bầm: “Được sống là hạnh phúc. Dù người ta bắt mình kéo xe hay xiềng chân vào sắt cũng mặc, miên sống được là được rồi!”.
Tôi lại nhìn sang chợ, nhìn những mụ già đang ngồi sau những thúng rau, giỏ gà… rổ trứng. Các người hàng thịt đang chặt thịt trên thớt. Mấy anh nông dân đầu đội nón nỉ rộng vành, chống gậy, chắp tay sau lưng hút thuốc.
Tiếng động của đám đông, sinh hoạt náo nhiệt của chợ giúp tâm trí tôi biết suy nghĩ và trong hoàn cảnh buồn thảm hiện tại tôi vẫn thấy sung sướng được còn sống trong thế giới loài người.
Khi tôi nhìn ra ngoài như vậy, có một người đi ngang qua. Hẳn là một tên đồ tê, đang nghiêng lưng vác một phần con bò trên vai. Hai cánh tay trần, khuỷu tay đưa lên trên, đầu cúi xuống. Tóc bay phất phới che kín cả mặt. Dù vậy, vừa thấy hắn ta là tôi đã giựt nảy mình.
Tôi nói thành tiếng:
- Chính hắn!
Tất cả máu trong người tôi chạy dồn về tim. Tôi leo xuống, toàn thân run rẩy đến cả đầu móng tay, tái xanh hết cả mặt mày, lẩm bẩm:
- Chính hắn!
Trong khi hắn tự do phây phây thì mình sắp chết thay cho hắn!
Chúa ơi! Bây giờ tôi phải làm gì? Phải làm gì?
Một ý nghĩ đột ngột, một sáng kiến từ trên cao lóe lên trong trí tôi. Tôi cho tay vào túi áo… hộp bút chì hãy còn trong đó. Tôi liền chạy ngay lại bức tường dày, vẽ lại khung cảnh xảy ra vụ ám sát với một hứng thú lạ thường, không còn có sự mơ hồ, dọ dẫm. Tôi biết kẻ sát nhân. Tôi trông thấy hắn dường như hắn đang làm mẫu trước mắt tôi.
Vào khoảng mười giờ, viên cai ngục bước vào khám giam. Nét mặt chim cú thường ngày của hắn nhường chỗ cho sự thích thú.
Bước trên thềm hắn hỏi:
- Có thê như thế chăng?
Tôi vẫn tiếp tục ngồi vẽ với tất cả sự phấn chấn tột cùng.
- Đi gọi các ông thẩm phán đến đây giùm tôi!
Tên cai ngục ngần ngừ:
- Các ông ấy đang chờ nơi phòng biện lý.
Tôi vẫn chăm chú vẽ nhân vật kỳ lạ trong bức tranh nói:
- Tôi muốn tiết lộ nhiều điều mới lạ với các ông thẩm phán.
Nhân vật tôi vẽ như sống thật. Bộ mặt hắn rất đáng sợ.
Tên cai ngục bước ra ngoài. Vài phút sau hai vị thẩm phán tới. Họ đứng nhìn bức tranh, kinh ngạc đến cực độ.
Tôi đưa cánh tay ra, cả người run rẩy, nói:
- Đây là thủ phạm!
Sau khi im lặng một lúc, Van Spreckdal hỏi:
- Tên hắn?
- Tôi không biết. Nhưng hắn hiện ở trong chợ, đang chặt thịt ở thớt thứ ba, bên trái nếu đi từ con đường Trabans vào chợ.
Van Spreckdal quay lại ông bạn đồng nghiệp:
- Ông nghĩ sao?
Ông thẩm phán kia trịnh trọng bảo:
- Cho người đưa hắn tới đây.
Vài tên lính đứng ngoài hành lang thi hành lệnh đó. Các thẩm phán vẫn đứng nhìn bức tranh của tôi. Còn tôi, tôi ngồi vật xuống ổ rơm, đầu gục lên gối mệt nhoài như chết.
Không bao lâu có tiếng chân vang lên bên ngoài. Những ai chưa hề chờ giải thoát, chưa đếm từng phút dài như những thế kỷ, những ai chưa biết đến xúc động cực mạnh của sự chờ đợi, của sự kinh hãi, của sự hy vọng, của hoang mang… những kẻ đó không thê thông cảm được rúng động của tôi lúc bấy giờ. Tôi nghe cả tiếng chân của tên sát nhân bước giữa đám lính. Tôi nghe họ tiến tới gần. Ngay cả hai vị thẩm phán cũng lộ vẻ xúc động. Tôi ngước đầu lên, tim se lại như có một bàn tay sắt đang siết chặt. Tôi nhìn chăm chú vào cánh cửa mở… Tên sát nhân bước vào.
Má hắn đỏ rực, hai hàm răng cắn chặt làm nổi bật hai thớ thịt, bạnh đến tận vành tai. Hai con mắt ti hí lo ngại, dữ tợn chợt như hai con mắt sói, long lanh dưới đôi chân mày rậm và nâu.
Van Spreckdal chỉ bức tranh cho hắn xem. Vừa nhìn, hắn tái mặt, rồi rú lên một tiếng dữ dội làm tất cả chúng tôi lạnh người. Đôi cánh tay vạm vỡ của hắn gạt bung mấy tên lính ra. Rồi hắn nhảy lùi ra đằng sau mấy bước. Một cuộc xung đột ác liệt diên ra ở hành lang. Người ta chỉ nghe tiếng thở hổn hên của tên đồ tê, những lời nói ngắn ngủi và tiếng chân của lính gác đổ lên. Cuối cùng là tiếng rơi nặng nề xuống sàn gạch.
Cuộc xung đột xảy ra hơn một phút.
Sau đó, tên sát nhân bước vào phòng, đầu cúi xuống mắt đầm đìa máu, tay bị trói thúc ra sau lưng. Hắn ngước nhìn bức tranh lần nữa, ra dáng suy nghĩ lung lắm, rồi nói nho nhỏ như nói với chính hắn:


- Làm sao lại có người trông thấy mình vào lúc nửa đêm?
Vậy là tôi thoát chết!
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Ngôi biệt thự ma ám

Một thảm cảnh khủng khiếp xảy ra hôm qua tại Southampton và New York. Cậu bé Bob Robertson chết đuối trong hồ bơi. Tiếp theo đó, người mẹ đã tự tử và ông bố cũng tự kết liễu đời mình sau khi bắn một phát súng vào đầu ông chủ Philipp Miller…”
Tommy Robertson, một chàng trai 29 tuổi, đang ngồi trong phòng chờ của công ty Miller Building tọa lạc trên tầng 29 tòa cao ốc ở New York. Anh đưa mắt nhìn sang hàng ghế bên trái rồi bên phải, tất cả đều đầy ắp người. Ước tính khoảng trên 50 ứng viên đến tham dự phỏng vấn theo thông báo tuyển dụng đăng trên báo cách nay một tuần: “Cần tuyển một đôi vợ chồng trẻ có từ 1 đến 2 con để giữ ngôi biệt thự sang trọng. Công việc nhẹ nhàng, lương cực hậu”. Từ sáng sớm, các ứng viên theo thứ tự lần lượt bước vào phòng giám đốc công ty, Philipp Miller, rồi lại lần lượt quay trở ra với gương mặt thiểu não, đầu cúi xuống.

Tommy Robertson và vợ, Kate Robertson, đều thất nghiệp từ hơn một năm nay. Anh thất nghiệp không phải vì lười biếng hay thiếu năng nổ. Ngược lại, với cơ thể lực sĩ cuồn cuộn cơ bắp, anh sẵn sàng chấp nhận mọi công việc nặng nề, khó khăn nhất.

- Mời người tiếp theo…, giọng cô thư ký vang lên.

Tommy Robertson tự tin đứng lên và bước vào phòng giám đốc. Philipp Miller chào anh bằng cái bắt tay nhanh gọn, nét mặt lạnh lùng đầy quyết đoán.

- Mời anh ngồi. Anh chỉ việc trả lời những câu hỏi có vẻ lạ thường của tôi mà không cần phải ngạc nhiên hay đưa ra lời bình luận gì cả. Chúng ta thống nhất như thế nhé!

Tommy cố gắng kiềm chế cái nhăn mặt trước lời nói làm anh khó chịu của “ông chủ” tương lai. Trong tình cảnh bi đát hiện tại, anh không có sự lựa chọn nào khác…

- Tốt lắm. Theo bản lý lịch tôi nhận được, anh có vợ và một cậu con trai 5 tuổi tên Bob. Anh có thường đi lễ nhà thờ không, Tommy?

Câu hỏi mở đầu làm anh hơi bất ngờ. Tommy nghĩ câu trả lời hợp lý nhất sẽ là “có”. Nhưng bất chợt anh quyết định trả lời ngược lại với suy nghĩ của mình:

- Không, chưa bao giờ tôi đặt chân đến đó cả.

Tommy vô cùng ngạc nhiên khi thấy nét rạng rỡ hiện rõ trên gương mặt người đối thoại.

- Rất tốt, Tommy. Còn vợ anh thì sao?

- Kate làm theo bất cứ điều gì tôi yêu cầu.

- Tuyệt lắm. Vậy anh có tin vào Đức Chúa Trời không?

- Tuyệt đối không.

- Anh cũng không tin dị đoan chứ?

- Tất cả đều là chuyện nhảm nhí.

- Tuyệt vời!

Philipp Miller tươi cười đứng lên.

- Không cần phải tiếp tục cuộc nói chuyện nữa, anh Tommy. Anh chính là người mà tôi cần tuyển.

Ông chủ Miller đã đưa Tommy đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Miller tiếp:

- Tôi sẽ giải thích công việc anh phải làm. Anh có biết thành phố biển Southampton không?

Tommy gật đầu xác nhận vì anh không lạ gì khu tắm biển cao cấp nằm cách New York khoảng 50 dặm này cả.

- Ngôi biệt thự mà anh và vợ con đến giữ nằm cạnh bờ biển. Ngôi biệt thự khá rộng bao gồm 17 phòng ngủ với 6 phòng tắm, một hồ bơi, một khu vườn rộng 2 mẫu và một bãi tắm riêng. Nhiệm vụ của anh và gia đình là dọn về đấy ở trong khoảng thời gian đúng một năm.

Đến lúc này Tommy mới thoát khỏi cơn mê để trở về với thực tế.

- Còn nhà bảo vệ thì sao?

- Không có nhà bảo vệ nào cả. Anh và vợ con nghỉ ngay bên trong ngôi biệt thự và khỏi bận tâm lo việc bảo trì hay dọn dẹp ngôi biệt thự gì hết. Đã có ba người giúp việc dưới quyền anh và hai xe ô tô dành riêng cho anh và gia đình đi lại. Ngoài các bữa ăn, nước sinh hoạt, điện thắp sáng, lò sưởi… miễn phí, anh sẽ được trả 1.000 đô la tiền lương mỗi tháng và một khoản tiền thưởng 20.000 đô la sau khi kết thúc hợp đồng… Anh thấy thế nào, ổn thỏa chứ?

Tommy lại cảm thấy mình như rơi vào một mê hồn trận khác. Những điều kiện vật chất mà cho dù có nằm mơ anh cũng không thể nào có được! Tommy ấp úng:

- Tôi muốn biết cụ thể hơn…

- Là một nhà kinh doanh địa ốc, tôi kinh nghiệm rằng khi một thảm cảnh chết người xảy ra trong một ngôi nhà nào đó thì mọi người chung quanh đều tin rằng ngôi nhà đó bị ma ám. Hậu quả là không ai dám mua lại ngôi nhà đó dù nó được rao bán với giá rẻ mạt. Ngôi biệt thự ở Southampton được tôi mua lại trong tình huống như thế.

Tommy vẫn chưa hiểu ông chủ muốn nói gì.

- Vậy thì vai trò của tôi trong vở kịch này là như thế nào?

- Đó chính là điều lý thú được tôi khám phá ra! Tôi thuê gia đình anh đến ở trong ngôi biệt thự đó trong vòng một năm. Tôi tin rằng sẽ không có điều gì đáng tiếc xảy ra và anh cùng vợ con sống hạnh phúc… Sự kiện này sẽ đánh tan mọi nghi kỵ… và ngôi biệt thự sẽ được bán lại với giá gấp đôi, thậm chí gấp ba, bốn lần giá mua !

- Tôi thực sự thán phục ông chủ đã nhìn xa trông rộng đến như thế…

- Tốt lắm. Tối nay ông hãy thuyết phục vợ ông. Sáng mai ông đến đây ký hợp đồng rồi đến thẳng Southampton, đồng ý chứ?

- Ơ… Chỉ một câu hỏi nữa thôi: Điều gì đã xảy ra trong ngôi biệt thự ấy?

- Năm ngoái, một đôi vợ chồng tỉ phú ở đấy… Cậu con trai 6 tuổi của họ bị chết đuối trong hồ bơi. Họ đã không chịu đựng được sự mất mát đó nên cả hai đã tự tử bằng cách lái xe tông vào gốc cây cổ thụ bên vệ đường. Đó là cậu con trai duy nhất của họ.

- Cậu bé đó tên gì?

- Tên Bob. Tại sao anh lại hỏi chi tiết đến thế?

- Cho biết thôi ạ. Tạm biệt ông chủ, hẹn gặp lại vào sáng mai…

Nếu Tommy Robertson lực lưỡng bao nhiêu thì ngược lại vợ anh, Kate Robertson, lại mảnh khảnh bấy nhiêu. Kate vừa bước vào tuổi 25. Mái tóc vàng nhạt phủ ngang bờ vai mỏng manh càng toát lên vẻ yếu đuối, thiếu tự tin. Khi nghe chồng thông báo tin tìm được việc làm “mà có nằm mơ cũng không thể có được”, Kate không biểu lộ niềm phấn chấn nào. Đợi cậu con trai ngủ say, hai người ngồi nói chuyện trong phòng khách của căn nhà nghèo nàn thuộc khu ổ chuột Brooklyn.

- Sao em thấy lo quá anh Tommy ạ, không phải lo cho em mà cho Bob…

- Tại sao phải lo cho Bob? Em sẽ thấy nó thích thú đến dường nào khi mình dọn đến đó.

- Anh không liên tưởng gì đến cậu bé chết đuối trong hồ bơi sao, nó cũng tên Bob như con mình…

- Đáng lý anh không nên kể cho em nghe thảm kịch xảy ra trong ngôi biệt thự! Nhưng mà Kate này, anh không muốn nghe những lời nhảm nhí của em nữa đâu nhé.

Sáng hôm sau, gia đình Tommy đến công ty Miller Building ký hợp đồng rồi đi thẳng đến ngôi biệt thự sang trọng ở Southampton.

Tommy không thể tin những gì đang diễn ra trước mắt mình. Chị đầu bếp, chị làm phòng và anh làm vườn xúm xít đến khuân vác hành lý và hướng dẫn họ đi xem biệt thự. Thật khó mà tưởng tượng mức sang trọng và tính thẩm mỹ cực kỳ ở từng chi tiết trang trí trong các phòng nghỉ, phòng khách… Đúng y như truyện thần thoại nghìn lẻ một đêm hay những cảnh sang trọng tột cùng trong các bộ phim do Hollywood sản xuất.

- Này Kate, em có cảm thấy mình thật là may mắn không?

Bob thì không ngừng chạy tới chạy lui vì mê ly, vui sướng… Chỉ một mình Kate là không đồng cảm với chồng con. Nàng thỏ thẻ bên tai Tommy:

- Tommy, sao em thấy lo quá!

- Em sợ gì? Em thật nực cười đấy! Trong đời anh chưa từng thấy ngôi nhà nào sinh động và ấm cúng như thế!… À, chị làm phòng ơi, chị làm ở đây được lâu chưa?

- Ông Miller đã tuyển chúng tôi được 3 tháng rồi ạ.

- Thế chị có thấy bóng ma nào chưa? Chị có nghe tiếng động khác thường nào vào ban đêm không?

- Thưa không ạ. Mọi việc đều bình thường.

- Em có nghe không, Kate tội nghiệp của anh! Đừng buồn thảm như thế nữa, Kate, hãy vui vẻ lên nào. Chúng ta được trả lương để hưởng cuộc sống đế vương trong một năm đấy.

Mười một tháng lặng lẽ trôi qua, cho đến giờ thì dường như sự lạc quan yêu đời của Tommy là có lý. Mọi việc diễn ra bình thường, không một âm thanh cót két nào phát ra từ cánh cửa, không một tiếng gió hú bất thường nào được nghe thấy. Ngược lại, mọi thứ đều như trong mơ.

Mấy ngày nay, dòng người đến dọ mua ngôi biệt thự tăng lên đáng kể. Theo thỏa thuận với ông Miller, vợ chồng Tommy phải tỏ ra hết sức phấn chấn, trên môi luôn nở nụ cười. Họ phải thể hiện trước mặt khách hình ảnh của một gia đình hạnh phúc tuyệt đối.

Hôm ấy, Kate đưa đôi vợ chồng doanh nhân giàu có ở New York đi thăm ngôi biệt thự. Sau khi cuộc tham quan kết thúc, người vợ tách Kate ra nói chuyện riêng:

- Tôi nghe nói trong quá khứ đã xảy ra một thảm kịch trong ngôi nhà này thì phải?

- Đúng thế, nhưng bà hỏi chuyện này để làm gì?

- Vì tôi cũng nghe một số người cho rằng nếu quả thật như vậy thì ngôi nhà sẽ bị ma ám!

- Thật là vô lý! Nếu có chuyện đó thì làm sao gia đình tôi sống hạnh phúc trong gần suốt năm nay?

- Tất nhiên là không rồi. Tôi quả là nực cười và đa nghi khi nghĩ đến điều ấy. Tôi sẽ thuyết phục chồng tôi mua ngôi biệt thự sang trọng này thôi.

Chính lúc này điều bất ngờ đã xảy ra. Đứng gần đó, cậu bé Bob chạy đến đưa đôi tay đánh vào vị khách.

- Hãy rời khỏi nơi đây, bà xấu lắm!

Sửng sốt trước thái độ lạ thường của Bob, Kate giữ chặt hai tay nó lại:

- Ngừng tay nào! Bộ con điên rồi sao?

Bị ngăn cản, Bob khóc sướt mướt:

- Con không muốn bà này đến ở đây đâu! Con không muốn rời khỏi ngôi biệt thự này đâu! Con không chịu trở về căn nhà ọp ẹp cũ đâu! Bà hãy đi đi!…

Phải cố gắng lắm, Kate mới khống chế được cậu con trai dấu yêu. Tối hôm ấy, lần đầu tiên kể từ khi về đây ở, Kate nói chuyện nghiêm túc với Tommy.

- Tommy này, điều mà em lo sợ đã đến rồi đấy. Bob không muốn quay về ngôi nhà cũ nữa… Sau một năm sống đế vương làm sao nó chịu trở về với cuộc sống cơ hàn ngày trước. Và chúng ta không thể áp đặt với một đứa bé.

- Mình sẽ giải thích cho con và phải thích ứng dần thôi em ạ.

- Mình thì dễ dàng thôi, nhưng Bob thì không thể. Thời gian gần đây tính khí nó thay đổi bất thường lắm.

Một tiếng hét lớn phát ra từ phòng của Bob. Kate chạy vội vào phòng theo sau là Tommy. Bob đứng cạnh giường, vẻ mặt căng thẳng lắm. Kate ôm con lên vào lòng.

- Mẹ, con thấy thằng bé!

- Thằng bé nào cơ?

- Nó cũng tên Bob và cũng sáu tuổi như con. Nó bảo: “Hãy đến chơi với bạn dưới đáy hồ bơi”. Con không muốn xuống đáy hồ bơi đâu. Con sợ lắm, con không biết bơi…

Kate quay sang Tommy, giọng thảng thốt:

- Tommy, mình phải rời khỏi đây ngay thôi.

- Không bao giờ!

- Em không thể ở đây thêm một giây phút nào nữa!

- Không bao giờ! Nếu rời nơi đây trước cuối tháng này, mình sẽ mất 20.000 đô la tiền thưởng. Bob, con lên giường ngủ lại đi thôi, đó chỉ là cơn mộng mị. Kate, mình về phòng thôi…

Suốt mười lăm ngày sau đó, họ thực sự sống trong cơn ác mộng. Khuya nào Bob cũng thức giấc trong tiếng hét hãi hùng.

Chỉ còn ba hôm nữa thì hợp đồng sẽ kết thúc. Buổi sáng hôm ấy, vợ chồng Tommy thức dậy bình thản hơn mấy hôm trước vì đêm qua họ không nghe tiếng Bob la hét như những đêm trước. Kate vào phòng Bob… Một phút sau nàng hốt hoảng chạy ra, miệng thét to:

- Bob không có trong phòng!

Hoảng hốt không kém, Tommy cùng Kate đi tìm Bob khắp trong các phòng của ngôi biệt thự. Không thấy nó đâu cả. Nó đã ra ngoài vì cửa ra vào hãy còn mở toang. Tommy chạy như điên, anh sục sạo tìm kiếm khắp khu vườn rồi đến hồ bơi… Anh đứng bất động trong một giây rồi nhảy ùm xuống… nhưng đã quá trễ, cơ thể của Bob đã lạnh cóng tự bao giờ.

Một tiếng hét khủng khiếp phát ra từ miệng Kate khi nàng nhìn thấy cảnh Tommy bồng xác con. Nàng ôm mặt khóc rồi bất chợt chạy về hướng nhà xe.

Khi Tommy tỉnh ngộ ra thì đã muộn vì Kate đã ngồi vào tay lái và chiếc xe phóng tới như bay. Anh tức tốc chạy đến nhảy vào chiếc xe còn lại đuổi theo.

Kate chạy như điên trên đường phố Southampton rồi hướng ra ngoại thành… Nàng chạy đi đâu thế?

Sự việc chỉ diễn ra trong nháy mắt. Sau khi ra khỏi thành phố, đến một khúc cua Kate tăng tốc tông thẳng vào gốc cây…

Tommy thắng lại trong tiếng rít kéo dài trên mặt đường. Anh phóng xuống xe chạy tới nhưng vội lùi lại vì một tiếng nổ long trời phát ra và chiếc xe của Kate bốc cháy… Tommy lên lại xe của mình, mở hộc tủ nhỏ lấy ra cây súng ngắn rồi quay ngược đầu xe hướng về New York.

Như mọi hôm, Philipp Miller đến công ty làm việc lúc 9 giờ 30 sáng. Từ xa, Miller đã nhận ra Tommy Robertson. Philipp lên tiếng trước:




- Anh làm gì ở đây thế, Tommy? Giờ này anh phải ở Southampton mới phải lẽ chứ? Này Tommy, anh làm sao thế? Bỏ súng xuống ngay! Anh có điên không? Anh…

Hai tiếng nổ chát chúa vang lên cắt đứt câu nói bỏ dở của Miller và hai thân thể lần lượt ngã xuống trên vỉa hè New York.
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Mũi thuốc hồi sinh

Mẹ vợ của cậu 5 mình vốn bệnh lâu ngày. Trong bệnh viện cũng hết phương cứu chữa, nằm trên giường mắt nhắm mê man, ăn uống qua đường ống truyền, rồi cái gì đến cũng đến...
Đó là cái ngày bà sắp ra đi, mà bà ra đi trong khi mê man như vậy nên gia đình muốn nghe những tâm nguyện của bà trước khi bà chết nên gia đình bên vợ của cậu mình mới bàn nhau góp tiền nhờ bác sỹ tiêm cho bà 1 mũi thuốc hồi sinh (hồi đó khoảng năm 1998 hay 1999 gì đó và mũi thuốc đó giá cũng mấy triệu), khi gom đủ tiền rồi thì bác sỹ mới tiêm cho bà, thì bà từ từ tỉnh lại.

Nhưng lạ thay khi tỉnh lại bà lại chẳng nói tâm nguyện gì ráo trọi, mà ngày qua ngày cứ nằm viện lúc mạnh lúc khỏe, đòi ăn đòi uống một cách ghê hồn giống như mấy chục năm bị bỏ đói, những món như: Canh chua cá lóc, gà chiên...phần cơ thể từ hạ bộ trở xuống thì lại ra máu, mủ, và chất nước màu vàng vô cùng hôi tanh.

Chuyện lạ được gia đình đi "bà 8" khắp nơi thì vô tình được 1 người mách bảo rằng:

"Có thể mẹ vợ anh bị tà nhập, mà tà thì thường hay sợ máu chó mực, ông cứ đem máu chó mực vào xức lên cơ thể bà cụ xem có phản ứng gì không" (cách này hơi dơ).

Sau khi cậu 5 tôi nghe lời mách bảo đó xong về bàn lại với gia đình bên vợ, rồi cả nhà túa nhau đi tìm chó mực, hên sao có ông hàng xóm có con chó mực thấy tình cảnh vậy thương tình nên cho lấy máu đó (hình như là lấy ở chân chó hay sao đó).

Cậu 5 tôi và gia đình cầm chén máu vào bệnh viện (phải giấu) thì bỗng bà mẹ vợ bỗng hung hăng dữ dội lên khi thấy chén máu, và la lớn:

"Tụi bây tránh xa tao ra, tụi bây đem thứ này vào đây làm gì".

Gia đình cố gắng giữ bà cụ lại cho cậu tôi tạt chén máu vào người bà cụ. Kết quả không biết ra sao nhưng qua vài ngày thì bà cụ tắt thở.

Nếu như mình biết huyền môn, chắc con chó mực cũng không phải bị lấy máu.

- Hết -
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Uất Khí Chưa Tan

Phần tin tức bình luận vừa dứt, làn sóng từ đài truyền thanh chuyển ngay sang khúc nhạc hiệu quen thuộc lẫn tiếng nói lồng lộng cuả người xướng ngôn,
"Ðây, đài tiếng nói nước Việt Nam Cộng Hòa phát thanh từ thủ đô Sài Gòn trên các làn sóng điện từ... Sau đây là phần nhạc tuyển của buổi trưa hôm nay và bài đầu tiên cuả buổỉ phát thanh, nhân dịp Xuân Nhâm Dần đang về trên khắp nẻo đường quê hương, chúng tôi xin hân hạnh giới thiệu nhạc phẩm " Xuân thì " do Phạm Duy sáng tác với giọng ca của nữ ca sĩ Thái Thanh , xin mời quý thính giả lắng nghe... "
    " Tình xuân chớm nở (ớ).. đêm qua... Ngày xuân con én (ứ).. đưa thoi , có người nhớ đến (í).. những lời yêu mến nhau... "
    Tôi say mê nghe những bài nhạc được phát thanh từ máy thâu thanh nhỏ để trên cái bàn nước kê sát tường ở phía dưới giường ngủ vốn là một bộ ván gỗ. Nhìn vào chiếc tủ thật lớn đặt cạnh bàn nước có gắn tấm kiếng hột xoài cũng to bằng mặt tủ, tôi thấy như gió xuân đang len lén thấm vào tận đáy lòng, mơ mộng theo từng lời ca của các bài hát mặc dù chương trình buôỉ phát thanh đã xong từ lâu. Bất giác tôi nhớ trực đến anh T. , cũng cháu của dượng Sáu tôi đang ở cùng nhà. Cái anh chàng thâý ghét... ! Ở tận trên lâù mà mâý hôm nay cứ tới khuya đợi cả nhà ngủ hết rồi mò xuống đi lẩn quẩn ngoài mùng người ta một lát hổng nói năng gì hết rồi dọt lên lầu ngủ mất, làm người ta vừa sợ vừa mắc cỡ, kéo mền co người ngủ hổng yên tâm cả đêm. Nằm nướng thêm một hồi, tôi mới vươn vai ngồi dậy, bước tới bàn nước trà cạnh cái tủ kiếng hột xoài, rót một ly thật đầy, uống ực một cái cho trôi đi những xao xuyến bàng hoàng trong lòng nãy giờ rồi quẹo ra cửa xuống bếp để lo cho bữa cơm chiều.
    Chỗ ngủ mới của tôi mới dọn từ 2, 3 tuần nay vì cái giường lớn chỗ cũ, tuy kín đáo hơn, nhưng vì phải để đầy các thức ăn sửa soạn cho những ngày Tết sắp đến, nhất là hai chục trái dưa hấu thật to xanh mướt, nên tôi phải dọn qua ngủ đỡ chỗ bộ ván nầy. Bộ ván đã lên nước thật láng lẫm được kê sát vào góc tường ngay dưới khúc quanh của cầu thang lớn đúc gạch bê tông, tay vịn bằng sắt chắc chắn. Từ phía nhà thật rộng đằng trước phải đi qua một cái cửa mới vào chỗ ngủ mới của tôi, qua thêm khung cửa nữa thì bước ra sàn nước lộ thiên đằng sau rồi mới tới căn nhà bếp xây liền kế cận. Chỗ nằm mới nầy cũng là chỗ mọi người đi từ đằng trước ra đằng sau, lên lầu hoặc xuống sau bếp nên cả hai lối ra vào đã bỏ hẳn cánh cửa từ lâu để tiện việc đi lại. Cũng tại vậy nên cái anh chàng T. nầy tối tối mới đi xuống lầu … rình mò như ăn trộm mà không sợ ai hay, chứ hồi chỗ ngủ cũ kín đáo thì sức mâý … ! Nhiều đêm cứ vừa xuống nấc cuối của thang lầu sát bên đầu bộ ván của người ta thì đứng đó im lìm nhìn chầm chầm vào mùng một hồi lâu mới chịu đi lên lầu ngủ. Người gì gì... mà đáng ghét quá chừng ! Từ tỉnh lên Sài Gòn hổng lo học thi tú tài cứ lo rình gái, thức khuya hoài sáng dậy học hổng vô rủi bị rớt thì sao.
    ...
    Những ngày càng gần Tết bầu không khí chung quanh càng hớn hở náo nhiệt hơn. Dượng Sáu tôi vốn là một công chức nhà nước nên cả nhà đang sống trong 2 dãy nhà của chính phủ cấp cho, được xây từ thời Pháp thuộc; nghe nói là trước kia khu phố nầy chỉ dành cho người viên chức tây mới được ở đây. Cả 2 dãy đâu lưng nhau; 14 căn trước và đằng sau cũng là 14 căn phố. Căn chúng tôi cư ngụ là căn thứ 11 ở dãy trước, ngay mặt đại lộ Trần Hưng Ðạo giữa thành phố Chợ Lớn đầy người Hoa nên tết đến thì đường phố càng ồn ào tấp nập hơn.
    Miền Nam thưở đó đang thanh bình sung túc nên nhà nhà đều ăn Tết thực lớn. Tôi làm việc mỗi ngày không hở tay. Tối đến thì lăn ra ngủ mê mệt như chết nên mấy ngày hôm nay không biết có ai lo “rình rập” gì hay không nữa? Ban ngày đi ra đi vô gặp nhau, tôi thảy cho anh chàng T. 1 phát nháng lửa, thằng chả thì cứ tủm tỉm cười mỉm chi cọp, thâý mà phát ghét! Tôi tức mình nói thầm, " hôm nào bắt tại trận cho quê mặt chơi. Nói là làm liền nên tối đó, mặc dù nhướng con mắt gần hết muốn lên, tôi cũng ráng thức nằm im trong mùng. Lúc đó cả nhà đã im lặng ngủ yên. Bầu không khí càng lúc càng yên tỉnh, trời cũng đã trở nên lành lạnh. Trong ánh sáng lù mù tỏa ra từ cây đèn dâù ở bàn nước phía dưới bộ ván hắt yếu ớt lên phía đầu cầu thang sát ngay đầu nằm, tôi trùm mền co ro nằm im hé mắt ngó lên hàng lan can của thang lầu ở ngay trên nóc mùng. Ðột nhiên lúc tôi liếc ngang thì giật mình vì thâý một bóng người lờ mờ đứng sững ngay đầu cầu thang từ hồi nào nhìn vào trong mùng. Trong lòng hồi hộp nhưng với bản tính lì lợm nên tôi nằm im thinh thít nhìn thẳng ngay người đó. Qua ánh đèn dầu ui ui, tôi thâý hình dáng mờ mờ to lớn đứng im bất động. Tôi mỉm cười trong bụng, từ từ tốc mền ra thật nhanh khoát mùng ló đầu ra thì thấy anh chàng T. quay lưng chạy ngược lên lầu. Tôi bước hẳn xuống đất ngoáy nhìn phía trên lầu. Qua lan can câù thang ngay trên nóc mùng, lạ chưa, tôi thâý bóng ảnh như bay lướt lên rồi tan biến vào khoảng tối ở khúc quẹo của đâù thang phía trên. Tôi lạ lùng khi thấy sự việc như vậy. Ðang ngơ ngác thì chợt một luồng không khí ớn lạnh từ phía trên lan can lầu bao trùm lấy cả người. Cái lạnh rờn rợn kỳ lạ làm tôi phát rùng mình mấy cái. Lạnh quá ! Tôi lật đật nhào vô mùng trùm mền kín mít.
    " Không biết cái anh nầy làm cái trò kỳ cục gì vậy. Làm người ta sợ gần chết hà!".
    Tôi nằm vừa run vừa rủa thầm rồi ngủ quên hồi nào không biết.
    Sáng hôm sau, tôi định lúc gặp mặt anh T. sẽ la cho một trận … nho nhỏ (Nói rùm beng lên, cả nhà biết tối ảnh cứ hay rình kiểu đó, mắc cỡ chết ) nhưng suốt ngày hôm đó bận rộn mọi chuyện quá, tôi cũng quên khuấy luôn.
    Câu chuyện xảy ra tối hôm sau đó, thì mới thật sự là kinh hoàng, làm tôi còn sợ tới bây giờ …
    .......
    Tối hôm sau, dọn dẹp mọi chuyện xong xuôi, gần 11 giờ tôi mới đi ngủ. Tuy làm việc cả ngày mệt mỏi nhưng tôi nằm trằn trọc mà vẫn chưa ngủ được. Chiếc đồng hồ treo ở căn phòng phía trước thong thả đánh 12 tiếng vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch. Tiếng gõ nhịp đều đặn làm đôi mắt như ríu lại và tôi bắt đầu mơ màng đi vào giấc ngủ. Chợt lúc đó thấp thoáng ở cuối bộ ván trong ánh đèn dầu leo loét tôi thấy bóng một người đàn bà ngồi lặng lẽ ngoài mùng đang chậm rãi may vá gì đó. Tôi nghĩ bụng, "Không biết giờ nầy mà cô Sáu tôi còn làm gì mà may đồ khuya lơ khuya lắc như vậy? ". Bật ngồi dậy, tôi buột miệng:
     « Giờ nầy mà cô còn may cái gì … »
    Chưa kịp dứt lời, thì thấy người cô đã lẹ làng đứng nhổm dậy đi thiệt lẹ ra khu sàn nước tối om ở đàng sau. Thấy vậy, tôi cũng không hỏi thêm, chỉ nằm xuống lại quay mặt vô vách cố ngủ vì trời cũng đã quá khuya.
    Vài phút sau lúc tôi trở mình nằm ngửa nhìn lên thì … lạ chưa, có một đôi chân lắc lư tòng ten qua lại phía trên không. Dưới ánh đèn dâù yếu ớt, tôi cố nhướng mắt nhìn kỷ vì tưởng mình hoa mắt. Nhưng không, rõ ràng là có đôi bàn chân duỗi thẳng đong đưa qua lại ngay trên nóc mùng.
    Lúc đầu tưởng anh chàng T. chọc ghẹo gì tôi, nhưng … trời đất quỷ thần ơi ! Nó từ từ hạ xuống đứng sát cạnh bộ ván. Tôi thấy rõ là ngườì đàn bà khi nảy đã đi ra đằng sau nhà bếp mà … Tôi ngồi bật dậy, lùi lại dựa sát tường, nhìn đăm đăm vào cái bóng đen chập chờn cũng đang trừng trừng nhìn lại. Tự nhiên tôi cảm thâý đôi tay nắm chặt cái mền trước ngực đang run bằn bặt ! Từ từ nó cuối xuống …
    " Úy mèn đất ơi ! ", không hiểu làm sao, nó thò đầu được qua cái mùng đưa khuôn mặt nhợt nhạt đến sát mặt tôi. Cặp mắt chỉ toàn là tròng trắng của nó vừa nhìn trừng trừng vào đôi mắt tôi vừa chờn vờn giơ một sợi dây đong đưa qua lại. Nhìn một hồi lâu rồi nhẹ nhàng tròng sợi dây vào đầu tôi. Chợt tôi nghe một mùi hôi thối từ sợi dây xông lên nồng nặc. Tôi nhớ lúc đó tôi vẫn còn bình tỉnh định mở miệng ra hỏi:
     « Bà làm cái gì vậy … Bà là ai … »
    Nhưng ngay tức khắc lúc đó, thay vì mở miệng để hỏi, tôi chỉ kịp nghe từ cổ họng tôi phát ra một tiếng hét thật to. Trước khi tất cả tối sầm lại, tôi còn thấy rõ sợi dây đang tiếp tục tròng vào trong cổ tôi …
    ..........
    Ở Chợ Lớn được ba năm thì dượng Sáu tôi phải thuyên chuyển qua quận khác làm việc. Trong ngày cuối lúc cả nhà đi từ giã hàng xóm chung quanh để dọn đi, bà chủ nhà căn 14 ở bìa dãy phố mới ngập ngừng nói cho biết câu chuyện từ mấy chục năm về trước có một bà đầm vì giận tên chồng tây tối ngày cứ lăng nhăng với những người đàn bà khác nên đã thắt cổ tự vận ở cầu thang ngay trong căn số 11. Nghe nói bà ta treo cổ tự tử lúc giữa đêm khuya, tới sáng chồng về mới phát giác ra thì mặt mày người vợ đã tím ngắt và chết cứng từ lâu.
    o
    Sau nầy sống ở đất khách quê người, tôi vẫn ghẹo anh T.:
     « Qua đây, toàn là gái đầm không, anh mà rình mò bậy bạ là chết với em à nghen ! »
    Anh T. âu yếm:
     « May là không có rình em hồi đó mà còn thất kinh hồn vía! Giờ nầy còn dám rình rập ai nữa. Tối hôm đó đang nằm trằn trọc nghĩ tới cưng, thì anh nghe tiếng em la lớn thật khủng khiếp, anh tông mùng nhảy xuống dưới lầu liền. Lúc tới bộ ván, tốc mùng ra thì thấy em đã xỉu từ đời nào! Thật tình anh có thấy ai ở đó đâu? »
    Tôi nắm lấy tay chồng:
     « Ai cũng nói không biết mặt mũi người đàn bà tây đó ra sao mà ghen đến nổi tự tử kiểu đó? Nhưng đến bây giờ, em vẫn còn nhớ rõ khuôn mặt tím bầm của bả nhìn trừng trừng vô em lúc đó … »
    Tôi chợt rùng mình nép sát vào chồng, lòng cảm thấy thật ấm áp. Ngoài trời cơn mưa tuyết đầu mùa đang thả rơi không ngớt những bông hoa trắng nõn lên hàng thông đứng chơ vơ dưới ánh đèn đường vàng vọt.
    Bầu không gian thật yên lặng, trời hình như đã vào giữa khuya thì phải...
    (Nếu có bạn nào về lại Việt Nam, hãy đi vô quận 5 Chợ lớn, từ tửu lầu Đồng Khánh trên đường Trần Hưng Đạo nhìn xéo qua bên kia đường, bạn sẽ nhìn thấy 1 dãy nhà của chính phủ (không biết bây giờ trở thành cơ quan gì). Căn thứ 11 chính là căn nhà mà bà chị họ đã ở hồi xưa).
   

Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Chuyện Thật Của Gia Đình Tôi

Tuy tôi chưa bao giờ thật sự thấy ma, và thường chỉ nghe người ta kể lại hay đọc truyện ma trong sách mà thôi!
 Nhưng sau đây là một truyện thật của gia đình tôi! Tuy vậy nó cũng chỉ là do các người bạn nói lại cho tôi thôi! Tùy ý các bạn nhận xét đó là chuyện thật hay giả vì chính tôi cũng không thể xác nhận chuyện này đúng hay sai nữa ! 

    Gia đình tôi thuộc diện đông anh em! Bố mẹ chúng tôi chỉ là những người có tầm vóc của những người VN trung bình, nhưng mấy tên con trai trong nhà tôi đều thuộc diện cao so với người VN ta! Tên thấp nhất trong nhà thì cũng 1 mét 70. Lúc xảy ra chuyện này thì em trai út tôi mới 4 tuổi mà đã cao hơn 1 thước rồi! 
    Nhà tôi ở một chung cư, gần đó có một cái hồ lớn nhưng không sâu lắm, mùa mưa nước đầy thì ven bờ chỉ sâu khoảng 1 mét 40 thôị Hồ chỉ cách nhà tôi chưa tới 100 mét! Ngay hông nhà tôi có một con đường đất rộng chạy thẳng ra hồ!Một buổi trưa vào tháng 5, chúng tôi đều đi học, bố tôi đi làm, chỉ có mẹ và hai đứa nhỏ ở nhà! Mẹ tôi đang đút cơm cho em gái tôi thì thấy em trai út tôi ở ngoài bước vào, quần áo nó ướt nhem lẫn với sình! Nó dọc nước ngoài sân và té vào vũng sình! Mẹ tôi doạ: 
    _ Có đi thay đồ và rửa ráy mau không mẹ cho một trận bây giờ ! 
    Em tôi trở ra phía sau chổ có mấy lu nước loay hoay ở đó! Mẹ tôi bận trông và đút cơm cho con gái nên cũng không để ý gì nữa! Cứ tưởng là nó rửa ráy, thay quần áo rồi trốn lỉnh trong phòng vì sợ mẹ đánh! 
    Chừng 20 phút sau mẹ tôi nghe có tiếng la ồn ào phía bờ hồ! Bà bế em tôi chạy ra xem thì hỡi ôi! Mấy người đàn ông đang vác em tôi trên vai chạy lên chạy xuống để xốc nước! Mấy bà thấy mẹ tôi ở đó liền kéo bà một mạch về nhà tôi (vì họ nói rằng nếu người chết đuối thấy thân nhân mình thì sẽ không cứu được!) Mấy người đàn ông chỉ biết vác dốc ngược em tôi trên vai chạy để xốc nước mà thôi! Họ không biết cách làm hô hấp nhân tạo là gì cả ! Bụng em tôi xẹp lép hết nước rồi nhưng không ai biết làm gì hơn! Có người kêu là bồng thằng bé đi nhà thương đi! Thế là họ bế em tôi chạy đi kiếm xe chở đi bệnh viện! Nhưng tới nơi thì không còn kịp nữa rồi! 
    Anh em chúng tôi đi học về thấy người ta bu quanh nhà đông nghịt! Không biết chuyện gì đã xảy ra, tôi chạy xông vào nhà thì thấy mẹ tôi đang nằm vật vả khóc! Có người kéo tôi ra nói là em trai út của tôi bị chết đuối! Mấy anh chị em tôi khóc òa cả lên! Tôi bặm môi để không khóc theo họ và lủi vào phòng khóc một mình trong đó! Tôi rất xấu hổ nếu khóc trước mặt người lạ ! Đến đêm về tôi nằm nghĩ đến em mà khóc thầm một mình trên giường! Thương cho em tôi còn bé mà đà chết non! 
    Người đàn bàthấy em tôi đầu tiên nói là bà ta thấy chùm tóc đen của nó vật vờ ở mặt nước nên hô hoán cho người đến vớt lên! Người đàn ông vớt em tôi lên nói là nó vẫn đứng thẳng chưa chìm và chỉ cách bờ khoảng 2 thước thôi! Nếu nó cao thêm một vài tấc nữa thì đã không sao rồi! Và nếu có ai biết làm hô hấp thì nó đã không chết đâu ! 
    Xác em tôi được quàng tại phòng khách và hai ngày sau thì đem chôn ở một nghĩa trang Công Giáo! Trước kia, hằng đêm tôi thường giăng ghế bố ngủ tại phòng khách! Lúc này tôi cũng hơi ơn ớn nên chui vào ngủ chung với anh em trong phòng một thời gian! Cả tháng sau tôi mới giám lên đó giăng ghế bố ngủ lại, nhưng vẫn cảm thấy hơi rờn rợn dù biết người chết là em mình! 
    Nhưng rồi cũng quen đi! Tôi chẳng thấy gì lạ cả! Cuộc sống cứ lần trôi qua! Bố mẹ tôi cũng nguôi ngoai nỗi thương tiếc con mình! Anh em chúng tôi còn là con nít nên còn chóng quên hơn nữa! Ngày đi học, chiều về chơi đá banh hay đánh vũ cầu v.v... Chúng tôi không để ý và cũng chẳng thấy gì lạ Ở nhà chúng tôi hết ! 
 
Xem thêm truyện ma
 
    Một hôm tôi cùng mấy thằng bạn ngồi uống nước chanh muối sau một trận đá banh! Bổng một đứa buột miệng hỏi tôi: 
    _ Mày có thấy gì ở nhà mày không? 
    _ Thấy cái gì?! _ Tôi hỏi ngược lại nó ! 
    _ Thiệt tình mấy người trong nhà mày hổng thấy gì lạ hết sao !? 
    _ Bình thường không có gì lạ cả !! 
    _ Vậy mà họ đồn nhà mày có ma đó ! 
    Tôi hơi xanh mặt nhưng cãi bay: 
    _ Ai nói tầm bậy vậy ! Có ma thì tao phải thấy chứ ! 
    Tôi giám đoan chắc như vậy vì tôi ngủ ngay phòng quàng xác em tôi mà! Mấy thằng bạn tôi nhao nhao lên: 
    _ Có thiệt đó ! Nhiều người thấy lắm mà ! 
    Rồi tụi nó đua nhau kể là cứ mỗi đêm tối trời, người đi chơi khuya về thường thấy một cục lửa to như trái banh, bay từ bờ hồ về đến ngang hông nhà tôi thì dừng lại lơ lững ở đó một hồi mới biến đi mất ! Rất nhiều người thấy chứ không phải chỉ một hai người đâu! Mấy người ở gần nhà tôi còn nói là đêm họ ra đi tiểu thì thấy một ngọn lửa xanh dờn cháy ở sau nhà bếp chổ cầu tiêu nhà tôi! 
    Tôi nghe tụi nó kể cũng rợn xương sống nhưng mặt cố làm tỉnh, gân cổ cãi lại: 
    _ Làm gì có ma cỏ trên đời này! Tao không tin đâu! Bọn họ chỉ hù tuị mày thôi ! 
    Tuy nói thế nhưng về nhà tôi cũng kể cho mẹ tôi nghe các điều nghe được! Mẹ tôi nạt ngang: 
    _ Hơi đâu con tin các chuyện tầm phào đó! 
    Tuy không tin lắm vào các chuyện tụi bạn kể, tôi cũng không giám đi chơi khuya nữa! Chỉ 9 giờ tối là đã về đến nhà rồi ! Tôi không giám nói chuyện này cho anh em tôi nghe sợ họ cũng đâm ra hoảng như tôi! Thật tình thì tôi chẳng thấy gì cả! Không biết các điều người ta nói có thật không! Nhưng người trong khu vực đó đều nói rằng có ma về chung quanh nhà tôi! Họ còn nói rằng sở dĩ ma không vô nhà tôi vì nhà có bàn thờ Chúa ở trong !! 
    Cũng may bố tôi mua được một căn nhà và một mảnh vườn rộng ở gần chổ ông ngoại tôi, nên gia đình tôi dời về chổ ở mới này! Tôi không biết sau đó ma có còn hiện ra hay không vì tôi không có dịp trở lại chốn cũ nữa ! 
Unknown 0 Comment
, , ,

Truyện Ngày buồn nhớ anh

Chúng mình sẽ cứ bước trên một con đường và rồi sẽ tìm thấy điểm dừng phải không anh?
Em là người lớn rồi nhưng vẫn thấy mình trẻ con, đôi khi nhớ và nghĩ đến anh mà không được gặp, chỉ cần đọc tin nhắn hay nghe giọng nói của anh, em có thể khóc ngay được... Lúc ấy em chỉ muốn được thấy anh dù chỉ một chút thôi cho bớt nhớ. Anh ở xa em quá muốn gặp cũng khó, mỗi lần gặp được ít mà sao thời gian trôi nhanh thế. Những lúc như thế em chẳng muốn xa anh chút nào, vừa xa anh em lại nhớ anh vô cùng rồi bỗng dưng khóe mắt lại cay cay...

Em ở đây bệnh hay không khỏe còn có người thân chăm sóc điều kiện thuận lợi hơn anh... thỉnh thoảng anh không khỏe em lại lo không ai chăm anh, rồi lúc anh thấy mệt mỏi nhưng cứ để tự khỏi bệnh... Giá mà lúc đó chỉ cần được đến gặp anh, nhìn thấy anh rồi đưa thuốc cho anh chăm lo cho anh. Anh có chuyện gì buồn hay phải lo cũng đều kể cho em nhưng rồi anh luôn vui vẻ thấy như không có gì rồi nói với em rằng anh ổn... nhưng thực chất đâu thế.

Em thì lúc nào cũng lo, chỉ mong mọi chuyện luôn suôn sẻ và thuận lợi với anh. Nhớ lắm những lúc hơi trẻ con của em, cứ nhõng nhẽo khi nói chuyện qua điện thoại với anh. Lúc nào cũng đòi anh phải về với em làm anh bực lắm và nôn nóng khi thấy em khóc, còn có lúc thì bắt anh hứa thật nhiều khi anh về anh sẽ làm hết cho em. Ấy thế mà những lúc anh về chẳng chịu đi đâu cả chỉ muốn bên anh.

Anh à, chỉ cần em và anh cùng cố gắng vượt qua mọi chuyện... tình yêu của em và anh dành cho nhau vẫn nhiều và sâu đậm. Niềm tin dành cho nhau vẫn có thể bỏ qua những lần hờn ghen thì chúng mình vẫn và mãi yêu nhau anh nhé. Chúng mình sẽ cứ bước trên một con đường và rồi sẽ tìm thấy điểm dừng phải không anh? Ngày buồn nhớ anh... Em yêu anh!
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Xin lỗi, mình bận...

Không biết từ bao giờ, tôi có thói quen trả lời ngắn gọn như vậy mỗi khi bạn bè rủ đi chơi, đi học chung, hoặc nhờ làm một việc gì đó…
 Từ khi lên đại học, một số thói quen cũng thay đổi. Thời khóa biểu học tập dễ thở hơn, cuộc sống rộng mở hơn, tôi có nhiều thời gian để thực hiện các kế hoạch, mục tiêu đa dạng. Nhưng nói rằng các mối quan hệ mở rộng thì chưa chắc, vì tôi hời hợt hay vì mọi người đều có cuộc sống riêng, tôi không rõ, chỉ biết rằng, dần dà, bạn bè thưa thớt dần, và tôi cũng cảm thấy chẳng còn sợi dây liên hệ nào nữa. Khi môi trường sống và hoàn cảnh thay đổi, ta cũng phải cố gắng hòa nhập để thích nghi, nhưng chỉ được một thời gian, lại tự xây nên một rào cản cho chính mình…


Tính tôi khép kín, chỉ thật sự vui vẻ khi trò chuyện, chia sẻ với những người bạn thân lâu năm và hợp ý mình…

Thời cấp 3, tôi dành ra vài giờ đồng hồ chỉ để nhắn tin với nhỏ bạn thân, mỗi tin nhắn thường rất dài, và đầy tâm trạng, khi thì vui vẻ háo hứng, lúc lại hy vọng mong chờ, khi thì buồn một cách lãng mạn… Tôi cũng sẵn sàng dành ra vài giờ để lượn phố không mục đích, ngồi ở quán cóc vỉa hè để quan sát xe cộ chạy qua lại, hay đi học thử một buổi tại trung tâm luyện thi mà nhỏ Kẹo đã "quảng cáo": "Học một lần rồi thích ngay đấy!"

Xin lỗi, mình bận... 1

Thời học sinh của tôi trôi qua như thế. Nhẹ nhàng, yên bình và thấm đẫm cảm xúc. Khi lên đại học, tôi cùng những đứa bạn thân đều có mục tiêu, kế hoạch riêng, nên thi thoảng quên đi sự tồn tại của nhau. Lên mạng thì chỉ chia sẻ vài dòng ngắn gọn.

"Mày dạo này sao rồi? Tao thì sáng đi học, chiều về nhà dọn dẹp, tối online. Thấy cũng không đến nỗi bận rộn mà chẳng hiểu sao chẳng có thời gian đi chơi mày ạ…"

"Tao cũng vậy. Bận làm thêm. Thôi, out nha, ngày mai thi giữa kì rồi"

Những người trẻ chúng tôi có vài người bạn mới, vài mối quan hệ thực và ảo, dần dà xa cách nhau dần, lâu lâu chỉ nhắn tin vài câu ngắn gọn nhưng rồi im bặt, vì tin nhắn chỉ đi một chiều. Lúc tôi nhắn tin thì nhỏ bạn đang bận, lúc nó nhắn tin thì tôi đang mải mê lướt web để tra cứu gì đó…

Nhỏ bạn thời cấp 3 gọi điện. Nó rủ tôi cùng vài đứa chung lớp đi sinh nhật. Tôi bảo: "Xin lỗi, mình bận rồi. Bữa khác nhé!". Mà thực ra tôi cũng chẳng bận gì cả, chẳng qua thời điểm nó hẹn trùng giờ với lịch đi chơi cùng "ai đó" của tôi, mà nếu tôi thay đổi thì kéo theo vài thứ khác liên quan nữa, vì có lúc tôi bận đi mua đồ cùng mẹ, đi bảo trì xe, đi chuyển tiền trong ngân hàng, đi thi lấy bằng lái…

Vô vàn việc linh tinh khác để rồi lâu lâu bạn cũ nhắn tin, gọi điện, tôi đều không hồi đáp. Khi online, tôi treo nick ở đó để dọn phòng, ủi đồ, tưới cây, để rồi khi quay lại máy thì thấy một đống nick hỏi thăm, và tôi không trả lời, nên sau một thời gian kiên nhẫn chờ đợi, họ cũng out…

Một người bạn khác rủ tôi sang nhà chơi vì nhỏ sắp đi du học. Tôi nói: "Mình đang bận. Tuần sau gặp, hứa luôn. Tháng sau bồ mới đi mà, lo gì!". Nhỏ tặc lưỡi rồi cười: "Ok bồ. Nhớ nhé!". Tuần sau, nhỏ gọi điện lại hỏi: "Sao, thế sáng hôm nay có thăm tui không?", tôi giật mình: "Chết! Hôm nay nhà mình có tiệc thôi nôi, chắc chiều dọn dẹp xong mình đi được đó, chiều hen!", nhỏ bảo: "Chiều nay mình bận đi mua vài thứ lặt vặt rồi, hẹn cậu khi khác vậy", tôi cười tươi: "OK, mình hứa trong vòng vài ngày nữa mình gặp, mình hứa đấy!".

Xin lỗi, mình bận... 2
Và rồi nhỏ đã đi du học, và rồi lời hứa của tôi vẫn chưa thực hiện, chỉ vì lý do: "Mình bận!". Một lý do vô chừng, mà chính tôi cũng biết, tôi không hề bận, chỉ là do cách sắp xếp thời gian không hợp lý, chỉ là tôi hời hợt với mọi thứ xung quanh, chỉ là vì tôi tiếc vài giờ đồng hồ đi chơi, chỉ là vì tôi còn bận lướt web… Vâng, rất nhiều lý do bận khác nhau để rồi tôi bị kéo ra xa, để rồi các mối quan hệ nhạt dần, để rồi khi tôi thét lên: "Sao bỗng cô đơn thế này" thì tôi nhận ra rằng, chính mình tự chọn cách sống như thế, chứ có ai ép buộc đâu…

Lãnh được tháng lương đầu tiên nhờ đi làm phục vụ cho quán cà phê, tôi gọi điện rủ nhỏ bạn thân đi ăn, đầu dây bên kia nói giọng thản nhiên: "Mình bận, phải phụ giúp mẹ trông coi cửa hàng, không đến được". Tôi có chút nghi hoặc vì tôi cũng đã từng "bận", nên đáp: "Mình sẽ qua nhà cậu!", "Không được! Gia đình mình có một số chuyện, cậu đến thì không hay chút nào". Tôi ỉu xìu: "Ừ"

Chắc là nhỏ bận thật…

Những lúc buồn, tôi online, nhìn một lượt. Thấy ai cũng xa lạ, thấy ai cũng đang "bận", không rảnh để nghe mình mở lòng…

Nhắn tin cho 10 đứa bạn, chỉ có đúng 3 đứa trả lời lại: "Sao hôm nay rảnh nhắn tin cho mình thế, hi, ngủ ngon nha, khi khác rảnh mình nói chuyện sau", "Xin lỗi cậu, dạo này mình bận quá nên không có thời gian hỏi thăm cậu, thế nào, khỏe không?", "Nãy mình bận học nên giờ mới trả lời tin nhắn, xin lỗi cậu nha!"

Ừ, thì ai cũng bận cả…
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Em yêu anh thật đấy, không đùa đâu!

Có thể anh nghĩ em nói dối, nhưng em yêu anh thật đấy, không phải đùa đâu!
Cá tháng Tư của người ta là giả vờ chân thật để trêu chọc nhau, còn với em, ngày này lại là lúc để dũng cảm thổ lộ những sự thật từ lâu đã tự mình cất giấu. Có thể anh nghĩ em nói dối, nhưng em yêu anh thật đấy, không phải đùa đâu!

Vì cho dù đã cố cất thật sâu, thì vẫn thật khó khăn để che giấu ánh mắt mình khi yêu một người khác. Những tia hạnh phúc lúc mong manh, khi dào dạt – anh nhìn thấy rõ, đúng không?

Những xúc cảm trong em ki cóp mãi rồi lớn dần lên, cái kén “đơn phương” chỉ chờ câu tỏ tình thốt ra rồi tới ngày phá bỏ. Chuyện yêu lúc đó không chỉ mình em nữa, dù anh có nói ra sao.

Yêu đơn phương là tự nguyện đau, là âm thầm nhớ, là đợi mong thấp thỏm và ấm ức ghen tuông. Em không muốn tiếp tục hèn nhát yêu đương như một người lén lút. Hạnh phúc vốn chẳng ai đem cho mà phải tự mình giành lấy. Em nói ra rồi đấy, anh có đồng ý không?

Biết là yên lặng yêu thì anh sẽ an yên, nhưng em đã can đảm để mình được một lần ích kỷ. Yêu một mình, kỳ thực đã không còn vui như em nghĩ. Chuyện hai người – có chắc sẽ vui hơn?

Dẫu vẫn biết có thể mình sẽ phải đánh đổi những hồn nhiên trước kia thành lạnh nhạt, ngượng ngùng. Có thể, chúng mình từ hai người quen sẽ hóa thành xa lạ. Rồi thay vì những hạnh phúc ngọt ngào sẽ là những ngày chếnh choáng thu mình trong lo sợ, vì đường yêu vốn dĩ đâu có nhiều bình yên?
Dẫu vẫn biết nếu im lặng chúng ta sẽ chẳng phải nghĩ suy, cứ giản đơn ở cạnh nhau như đã từng, vốn dĩ. Anh và em, chúng ta vẫn chưa thuộc về nhau – như những ngày trước. Mọi thứ, sẽ an lành và không bị xáo trộn lên.

Dẫu vẫn biết, không bắt đầu yêu thì sẽ không có chia ly. Nhưng nếu xúc cảm chỉ cất đi thì liệu cả hai có cơ hội để bước tiếp? Xem như em cho mình một cơ hội để đánh cược, em sẵn sàng chấp nhận chịu thua!

Anh có thể lắc đầu nhưng đừng nghĩ rằng em nói dối. Vì có ai dại dột đùa cợt với hạnh phúc của mình đâu anh? Đôi lúc, tình yêu là trò chơi, nhưng vĩnh viễn không thể là sự bày trò giả dối. Em yêu anh thật đấy, không phải đùa đâu!
Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Loay hoay trong tâm thế người dự bị

Đối với một cuộc tình có nhiều hơn hai điểm dừng chân, dù có xuôi có ngược, có tiến có lùi, người dự bị vẫn là người đau khổ.
Không nhắn gửi yêu thương, không mong chờ nhung nhớ, không cả việc gọi khẽ tên anh, không được hẹn hò, không rong chơi mê mải, không rất nhiều thứ nhưng cuối cùng vẫn không thể không yêu anh.

 Em hiện tại chỉ là một kẻ loay hoay ngơ ngẩn trong chuyện tình vốn dĩ đã chật kín bởi hai người. Em là người dưng đi ngược lối với những ngã rẽ nhớ thương, lạc đường lầm lỡ, yêu thương đành chỉ có thể giấu kín một mình thôi.

Em hiện tại chỉ là kẻ nhận được tình cảm trao đi hờ hững, lúc nồng ấm thân thương, lúc lại vô tình bạc bẽo. Em giống như cây non co ro trước gió, gắng sức ươm mầm xanh để sống, cuối cùng chỉ một cơn gió nhẹ thoảng qua cũng có thể lung lay.

Nếu định mệnh không cho em gặp anh hoặc cho em tìm thấy anh trước khi có sự xuất hiện của một người đặc biệt khác, chắc chắn rằng em đã không phải khổ sở loay hoay, anh cũng không phải vướng bận chuyện tình cảm riêng chung giữa hai người con gái.

Trong một cuộc tình, người thứ ba hay còn được gọi là người đến sau, thường hay bị người ta trách mắng. Vốn dĩ không cần biết ai đúng ai sai, cũng không cần biết tình cảm dành cho nhau đậm sâu như thế nào. Vậy đấy anh, nếu một nơi mà em không có cho mình một chỗ đứng, liệu rằng em có nên tiếp tục nữa hay không?

Con gái như em yếu đuối đủ dùng, mạnh mẽ đủ dùng, biết tự bao bọc lấy bản thân khỏi những va vấp bên ngoài cuộc sống. Nhưng cuối cùng, lại phải ngã mình trước va vấp của trái tim. Em không sợ mình yêu anh không đủ nhiều, cũng không sợ phải tính toán thiệt hơn về thanh xuân và tuổi trẻ. Nhưng em lo sợ rằng em càng cố chấp, vết cứa càng sâu, chuyện tình vốn dĩ không có hồi kết càng trở nên bi thương sầu thảm.

Có thể sẽ là ngây ngô khi ví von với những câu chuyện cổ tích, nhưng đối với em, em nhận thấy rằng, là con gái vốn dĩ đáng được trân trọng và yêu thương. Rồi bất cứ cô gái nào cũng sẽ tìm thấy người tin cẩn để trao niềm tin, trao cả những yêu thương vụng dại. Đối với việc mạo hiểm đánh đổi sự thủy chung và tình cảm với một ngã ba không biết đường nào dành cho bước chân đi của mình, chi bằng chọn quay đầu và đi về một con đường khác.

Đối với một cuộc tình có nhiều hơn hai điểm dừng chân, dù có xuôi có ngược, có tiến có lùi, người dự bị vẫn là người đau khổ. Vì không bao giờ có thể chạm được vào cái gọi là tình yêu duy nhất.

Em sẽ trút bỏ tình cảm này, theo một cung đường xa vắng khác…

Em sẽ rời bỏ yêu thương, rời bỏ anh…

Và em sẽ thôi không còn loay hoay nữa…

Unknown 0 Comment
, , , ,

Truyện Lát cắt của tình yêu

Người ta nói: Chia tay xong mong làm bạn. Nhưng với anh, tình bạn ấy quá mong manh mà chẳng bao giờ anh có thể chạm vào được nữa...
Tình yêu thường được bắt đầu đôi khi không hiểu lý do vì sao. “Đừng hỏi vì sao anh yêu em”, người ta không thể nào lý giải nổi những rung động của trái tim, hay sự khờ khạo của lý trí. Để rồi đến khi kết thúc, người ta lại đổ lỗi cho mọi thứ, và mong sao những giọt nước mắt có thể cuốn trôi đi tất cả. Anh lại khác, thậm chí, anh còn chẳng cho cô một lý do. Mực có thể tẩy được, còn ký ức… thì không

Anh vẫn biết rằng, mình đã chà đạp lên người con gái mình yêu thương nhất, người con gái mà cả cuộc đời này, anh sẽ chẳng bao giờ trả hết tình thương cho cô ấy. Vậy mà, anh vẫn quyết định rời xa cô. Không phải vì anh hết yêu cô, mà vì hai chữ “cuộc sống”, cuộc sống thường không giống với cuộc đời.

Có lẽ sẽ nhiều người đổ lỗi cho anh là thằng hèn, là người không có dũng khí, là người không biết bảo vệ hay chung thủy với người yêu mình, là người đánh đổi công danh sự nghiệp trên nỗi đau mà cô phải chịu. Anh bỏ ngoài tai tất cả dư luận xã hội, gia đình, bạn bè, anh quay lưng trên những giọt nước mắt đớn đau của cô, để dằn lòng chọn cho mình một cô người yêu xinh tươi ngay sau đó. Anh cố tình làm như vậy để cô có thể quên anh nhanh hơn. Nhưng anh đâu hiểu rằng, nếu anh không làm như thế, cô vẫn có thể chấp nhận và quên anh.

Thậm chí, điều đó còn dễ dàng hơn rất nhiều.

Từ ngày chia tay, anh hút thuốc nhiều hơn. Trên bàn làm việc của anh, những đầu lọc, những khói, những cái suy nghĩ trầm tư. Đôi khi làn khói thuốc ấy làm anh nhớ đến cô… Nhưng anh biết mình chẳng còn tư cách gì để gọi một cuộc điện thoại hay nhắn một tin nhắn. Hỏi thăm ư? Chúc ngủ ngon ư? anh sẽ lại làm cô buồn và nghĩ ngợi nhiều. Chẳng thà cứ làm một thằng đểu như mọi người vẫn nói với cô.

Đêm mưa lạnh. Anh nhớ đến cô. Facebook của cô, anh không nằm trong danh sách bạn bè. Anh lập một cái face mới, giả vờ làm một người quen của cô để cô đồng ý kết bạn. Và anh dõi theo từng bước chân, từng suy nghĩ, từng hành động của cô như thế. Lặng lẽ, âm thầm… Lòng anh thấy xót xa khi biết cô ốm, anh thấy đau khi cô nói ngã xe. Với anh, người con gái anh yêu, đã yêu, và bây giờ vẫn yêu ấy, còn rất yếu đuối…

Một tháng, hai tháng… rồi tám tháng trôi qua. Anh muốn gặp cô. Anh đã chủ động gọi điện mời cô đi uống nước. Cô đồng ý. Anh lại sửa soạn cho mình cái dáng vẻ bất cần, chua chát, để đả kích, để làm cô buồn. Dù thật tâm, anh không muốn thế. Anh không còn tin vào mắt mình, cô đã thay đổi, từ dáng vẻ bề ngoài, từ cách nói chuyện. Cô nói nhiều hơn, cười nhiều hơn. Nhưng anh biết, đằng sau nụ cười ấy, là những giọt nước mắt nuốt vào trong. Anh hỏi cô rất rất nhiều, và cô cũng vậy. Từ ngày chia tay, hai người thỉnh thoảng vẫn nói chuyện, nhưng chưa bao giờ cô hỏi anh “Anh có hạnh phúc không?”. Cô chỉ dặn anh, bình an và may mắn. Khi cô quay lưng bước ra về, anh thấy mắt mình cay xè, và bất chợt cười chua chát “Mình ơi, anh xin lỗi!”.

Tình yêu của anh và cô bắt đầu khi còn là cái thời hoa phượng đỏ ấy. Nhưng cô đã từ chối anh vì sợ ảnh hưởng đến học hành. Anh vẫn quyết tâm theo đuổi cô. Cho đến năm thứ hai đại học, trước tấm chân tình của anh, cô đồng ý. Tình yêu của thời sinh viên đói khổ ấy, nghèo mà vui, ấm áp và hạnh phúc. Người ta đâu cần trao nhau những món quà được tính bằng bao nhiêu tiền, mà với cô, hạnh phúc chỉ đơn giản, là được nhìn thấy anh, hai đứa chở nhau trên chiếc xe đạp cũ dưới trời đêm Hà Nội, ngửi mùi hoa sữa… Còn với anh lúc đó, chỉ là được ôm cô thặt chặt từ phía sau, nghe cô gọi “Mình ơi”… Bây giờ, đó là thời xa vắng…

Giờ đây, anh đã có người yêu mới, nhưng anh biết, sẽ chẳng bao giờ anh quên được cô, cả cuộc đời này, anh nợ cô quá nhiều… Đôi khi anh muốn chia tay người yêu hiện tại, nhưng anh lại muốn, mình làm một thằng đểu của cô, để cô quên anh nhanh hơn. Có lần, người yêu mới của anh đòi cầm điện thoại để kiểm tra. Ừ, thì anh đồng ý. Tối hôm ấy, cô lại nhắn tin vào máy anh. Tình bạn, tình yêu… đủ để cô nhận ra, người nói chuyện với cô, không phải là anh… Trưa hôm sau, anh gọi điện giải thích. Cô chỉ cười “Tại sao phải giải thích?”

Cuộc sống vẫn cứ như vậy trôi qua, anh vẫn dõi theo cô mỗi ngày như một thói quen không thể bỏ. Có những lúc cô đi dạy thêm về muộn, anh lái xe theo sau. Lúc cô phải đi ăn uống với khách hàng. Anh cũng ngồi một bàn gần đó. Và cô vẫn không hay biết gì… Đôi khi anh tự hỏi “Mình đang làm gì thế này?”
Ngày hôm nay, anh sững sờ khi nhận được tin, còn 5 ngày nữa cô sẽ đi nước ngoài. Cô sẽ sang Mỹ du học và ở lại luôn cùng với cô chú. Anh gọi điện ngay cho cô

- “Thế là thế nào? - Anh hỏi. Cô cũng chỉ lại cười:

- “Em muốn bắt đầu cuộc sống mới”.

5 ngày nữa. Anh không muốn cô đi, anh muốn cô ở lại. Nhưng vì cái gì, anh có là gì của cô nữa đâu. Những tổn thương anh gây ra cho cô chưa đủ sao. Anh lao vào rượu, anh cãi nhau với người yêu mới không lý do, anh đi đêm nhiều hơn… Nhìn cô đóng cổng nhà, anh lại quay lưng ra về, chua chát và đau nhói.

Trở lại nơi bàn làm việc, bật máy tính, tìm trong ổ cứng những kỷ niệm về anh và cô. Anh nói dối cô, anh đã xóa hết rồi, thư đã đốt hết rồi, những gì cô tặng, đã cho hết rồi. Nhưng thật ra, anh vẫn giữ, vẫn trân trọng, nâng niu từng chút một. Yêu anh, từ khi yêu anh, cô đã khổ rất nhiều…Còn tương lai, anh không thể bắt cô chờ đợi. Nhà anh lại không giàu có như người ta, anh còn phải lo cho 3 đứa em, lo cho bố mẹ đang già yếu.

Gánh nặng anh đang mang trong mình đã buộc anh hi sinh tình yêu của mình, khi anh không muốn cô bỏ tuổi xuân vì anh. Anh, thậm chí còn không biết bao giờ mình có thể tiến tới hôn nhân. Anh, thậm chí đôi lúc còn không dám đối diện với cô. Anh không muốn cô khổ vì anh thêm nữa. Một nỗi sợ mơ hồ trong anh… Và anh nói chia tay cô, mặc cho cô ngã quỵ gần tháng trời trên giường bệnh… Hãy cứ để cô nghĩ rằng anh là một thằng đểu như thế…

Còn một ngày nữa cô bay. Liệu cô có muốn gặp anh không? Anh muốn cô ở lại, nhưng với tư cách gì, với quyền gì? Bất chợt anh nhớ cô, nhớ cô vẫn thường nói với anh rằng: “Đôi khi con người ta cứ mải mê lao vào những cuộc tìm kiếm hạnh phúc, để rồi có lúc chợt nhận ra rằng, hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình, nhưng lại không có đủ can đảm và dũng khí, để cúi xuống nhặt nó lên”… Hãy để cho cô ra đi tìm sự nghiệp và hạnh phúc mới của mình? Hay nói thật lòng mình với cô? Đâu mới là cái anh cần làm. Bản thân anh biết, cô không trách anh, không hận anh, không ghét anh. Bản thân anh biết, cô hiểu anh vì sao lại làm như vậy với cô.

Nhưng, chính anh, vẫn đang tự tạo rào cản vô hình với cô… Mà có lẽ, hai người sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy nhau qua cái rào cản ấy nữa…

Còn một ngày nữa cô cất chuyến bay… Hạnh phúc thật sự… Đang nằm ở nơi đâu?
Unknown 0 Comment
, , , ,
Được tạo bởi Blogger.