Truyện Trái tim lạnh
Ấn +1 Để Load trang nhanh hơn
“Giá như chưa từng quen,…” lời hát ấy cứ ám ảnh trong long nó, cuống lấy tâm trí và trái tim của nó. Nó yêu ai? Anh ư? Phải không đó, một đứa máu lạnh. Yêu ai không quá một tuần rồi lại chán mà lại thật long với anh sao?
Nhưng chỉ nhìn bề ngoài thôi thì không thể hiểu được nó đâu. Mối tình đầu của nó là anh đấy. nó gan dạ và bản lĩnh như nó hiện tại, cầm lên được và bỏ xuống được.
Nó ngỏ lời yêu anh trong một buổi học thêm, hết sức táo bạo và nó đã làm như vậy. nắm lấy tay anh và bảo:
_tớ thích cậu lắm, làm bạn trai tớ nhé!
Bàn tay anh chai sạn, thô và cứng đối với nó, chẳng những đôi bàn tai mềm mại dịu dàng của nó thấy rát mà chính trái tim của nó cũng thấy đau. Nó biết anh khó nhọc lắm phải làm cả chuyện đồng án để phụ ba mẹ nữa, nó lại thấy hổ thẹn vì đôi bàn tay yếu mềm của nó. Và trái tim nó như tan vỡ khi anh gỡ tay nó ra và không nói lời nào, anh bảo hãy cho anh thời gian….
Mặc dù biết cơ hội đối với nó là mong manh lắm nhưng mà nó vẫn chờ. Và nó hạnh phúc và tự hào rằng ý chí thép của nó đã mang lại cho nó tình yêu của anh.
Reng … reng love you and love me………. Một số điện thoại lạ….ai thế nhỉ??????
_Alo….uhm ai vậy, Thư đây!
_Anh…
_Aiii…t..h..ế
_Hoài
_Lâu quá rồi không gọi cho người ta,một tin nhắn cũng không luôn he.
_Gặp anh chút nhé
_Ở đâu anh?
_ Cafe Học Trò, anh chờ nha
_ Ok cho em 15’ nhe pipi
Nó đến, ly cà phê của anh đã tan hết đá…
_có chuyện gì thế anh? Dạo này sao rồi học hành tốt chứ
_uhm tốt anh, có chuyện muốn hỏi em
_Chuyện gì anh nói đi cứ úp mở hoài làm người ta tò mò. Nó cười lém lỉnh
_anh….a..anh
_Anh làm sao? Làm sao thế..
_anh…-mặt anh đỏ gay lên, hóp vội ly cà phê, tay anh run run tiếng về phía nó, nắm lấy tay nó và nói: Làm bạn gái anh nhé….
Nó im lặng, những giọt nước mắt từ từ lăn trên má nó, hạnh phúc đang mỉm cười với nó. Vui mừng làm nó khóc như một đứa trẻ.
_ Anh có biết em chờ đợi ngày này lâu lắm rồi không?
_Anh biết, I love you forever
Không hiểu sao nó lại bình tĩnh đến thế có lẽ trái tim nó, cảm xúc nó đã được toi luyện và chờ đợi cái giây phúc này từ ngày nó bị anh gỡ tay.
_Anh nói thật đấy nhé, đừng rời xa em anh nhé.
Đối với nó bầu trời hôm nay thật đẹp, xung quanh nó tất cả đều trở nên tươi sáng hơn bởi vì nó đang nhìn đời bằng cặp mắt tình yêu cơ mà. Trái tim nó thổn thức, anh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa tâm hồn nó ra mang những tia nắng mùa xuân vào tâm hồn nó. Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng đến mức anh không trân trọng nó…. Chỉ ba ngày sao đó thôi chỉ bằng một tin nhắn vu vơ anh đã rời xa nó. Nó tức giận và tìm anh, nhưng anh vẫn cứ né tránh nó, nó khóc, bạn nó dỗ dành, nó chờ anh giữa cái nắng trưa trên hành lang lầu một anh cũng chẳng quan tâm, việc anh, anh vẫn cứ làm xem như không thấy nó. Cầm lên được thì phải bỏ xuống được, nó nghĩ vậy sau một tuần tìm anh để hỏi cho ra lẽ nhưng không có kết quả gì ngoài sự im lặng đến khủng khiếp của anh.
3 tháng trôi qua nó quen với cái cảm giác lạnh lùng mà anh dành cho nó. Nó không quan tâm dến những gì anh làm như trước nữa và nó cũng thay đổi rất nhiều có lẽ nó đã lớn…
Nhiều người ngỏ lời cập kê với nó, nó đồng ý tất cả… nó đưa tất cả vào trò đùa của nó, nó làm người ta hạnh phúc sau đó lại tạt gáo nước lạnh vào mặt người ta. Lúc đầu nó làm vậy vì nghĩ tất cả bọn con trai đều đểu cáng, lọc lứa và xảo trá đấy thôi, cần gì chân thật,… nhưng hình như trái tim nó đã đóng băng một tảng băng vĩnh cưu hay tam thời nhưng cho dù người ta có Chân thành với nó tới đâu đi chăng nữa thì nó vẫn thấy chán, rồi ghét từng sự yêu thương quan tâm chăm sóc của người ta giành cho nó.
Nhưng chỉ nhìn bề ngoài thôi thì không thể hiểu được nó đâu. Mối tình đầu của nó là anh đấy. nó gan dạ và bản lĩnh như nó hiện tại, cầm lên được và bỏ xuống được.
Nó ngỏ lời yêu anh trong một buổi học thêm, hết sức táo bạo và nó đã làm như vậy. nắm lấy tay anh và bảo:
_tớ thích cậu lắm, làm bạn trai tớ nhé!
Bàn tay anh chai sạn, thô và cứng đối với nó, chẳng những đôi bàn tai mềm mại dịu dàng của nó thấy rát mà chính trái tim của nó cũng thấy đau. Nó biết anh khó nhọc lắm phải làm cả chuyện đồng án để phụ ba mẹ nữa, nó lại thấy hổ thẹn vì đôi bàn tay yếu mềm của nó. Và trái tim nó như tan vỡ khi anh gỡ tay nó ra và không nói lời nào, anh bảo hãy cho anh thời gian….
Mặc dù biết cơ hội đối với nó là mong manh lắm nhưng mà nó vẫn chờ. Và nó hạnh phúc và tự hào rằng ý chí thép của nó đã mang lại cho nó tình yêu của anh.
Reng … reng love you and love me………. Một số điện thoại lạ….ai thế nhỉ??????
_Alo….uhm ai vậy, Thư đây!
_Anh…
_Aiii…t..h..ế
_Hoài
_Lâu quá rồi không gọi cho người ta,một tin nhắn cũng không luôn he.
_Gặp anh chút nhé
_Ở đâu anh?
_ Cafe Học Trò, anh chờ nha
_ Ok cho em 15’ nhe pipi
Nó đến, ly cà phê của anh đã tan hết đá…
_có chuyện gì thế anh? Dạo này sao rồi học hành tốt chứ
_uhm tốt anh, có chuyện muốn hỏi em
_Chuyện gì anh nói đi cứ úp mở hoài làm người ta tò mò. Nó cười lém lỉnh
_anh….a..anh
_Anh làm sao? Làm sao thế..
_anh…-mặt anh đỏ gay lên, hóp vội ly cà phê, tay anh run run tiếng về phía nó, nắm lấy tay nó và nói: Làm bạn gái anh nhé….
Nó im lặng, những giọt nước mắt từ từ lăn trên má nó, hạnh phúc đang mỉm cười với nó. Vui mừng làm nó khóc như một đứa trẻ.
_ Anh có biết em chờ đợi ngày này lâu lắm rồi không?
_Anh biết, I love you forever
Không hiểu sao nó lại bình tĩnh đến thế có lẽ trái tim nó, cảm xúc nó đã được toi luyện và chờ đợi cái giây phúc này từ ngày nó bị anh gỡ tay.
_Anh nói thật đấy nhé, đừng rời xa em anh nhé.
Đối với nó bầu trời hôm nay thật đẹp, xung quanh nó tất cả đều trở nên tươi sáng hơn bởi vì nó đang nhìn đời bằng cặp mắt tình yêu cơ mà. Trái tim nó thổn thức, anh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa tâm hồn nó ra mang những tia nắng mùa xuân vào tâm hồn nó. Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng đến mức anh không trân trọng nó…. Chỉ ba ngày sao đó thôi chỉ bằng một tin nhắn vu vơ anh đã rời xa nó. Nó tức giận và tìm anh, nhưng anh vẫn cứ né tránh nó, nó khóc, bạn nó dỗ dành, nó chờ anh giữa cái nắng trưa trên hành lang lầu một anh cũng chẳng quan tâm, việc anh, anh vẫn cứ làm xem như không thấy nó. Cầm lên được thì phải bỏ xuống được, nó nghĩ vậy sau một tuần tìm anh để hỏi cho ra lẽ nhưng không có kết quả gì ngoài sự im lặng đến khủng khiếp của anh.
3 tháng trôi qua nó quen với cái cảm giác lạnh lùng mà anh dành cho nó. Nó không quan tâm dến những gì anh làm như trước nữa và nó cũng thay đổi rất nhiều có lẽ nó đã lớn…
Nhiều người ngỏ lời cập kê với nó, nó đồng ý tất cả… nó đưa tất cả vào trò đùa của nó, nó làm người ta hạnh phúc sau đó lại tạt gáo nước lạnh vào mặt người ta. Lúc đầu nó làm vậy vì nghĩ tất cả bọn con trai đều đểu cáng, lọc lứa và xảo trá đấy thôi, cần gì chân thật,… nhưng hình như trái tim nó đã đóng băng một tảng băng vĩnh cưu hay tam thời nhưng cho dù người ta có Chân thành với nó tới đâu đi chăng nữa thì nó vẫn thấy chán, rồi ghét từng sự yêu thương quan tâm chăm sóc của người ta giành cho nó.
Ý kiến bạn đọc { 0 }
Ý kiến của bạn